Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hiện tại, Tống Kim Sơn và Nguyễn thị đã dư dả nên khi biết tin nhi tử có công danh thì lập tức mua pháo đốt.

Nhất thời, Tống Tuân trở nên nổi tiếng trong thôn.



Tống Lão Căn vô cùng vui mừng, bộ xương già trông cũng phấn chấn tinh thần hơn hẳn.

 

"Tống gia các ngươi đúng là phần mộ tổ tiên bốc khói xanh! Đúng là quá ghê gớm! Mấy năm trước ta còn tưởng rằng Đại lang nhà các ngươi có thể thi đậu đấy, thật không ngờ Nhị lang lại im hơi lặng tiếng thi đậu rồi!" Người vào cửa ăn mừng nói với Tống Lão Căn.

 

Nhất thời cao hứng, không cẩn thận nhắc tới Tống Hiển.



Sắc mặt của lão gia tử vẫn không thay đổi nhưng sắc mặt của Đại Diêu thị hỗ trợ đón khách lại tối sầm.

 

Hôm nay bà ta phải bò dậy từ lúc trời chưa sáng để phụ nấu cơm! Kết quả còn bị người khác chê bai nhi tử trong nhà vô dụng!?

Tống gia có chuyện vui lớn như vậy, các thông gia đều được mời đến nhưng lại cố tình không mời Bùi gia.

Người có mắt nhìn trong thôn đều nhận ra có lẽ hai nhà này đã đoạn tuyệt quan hệ rồi.

 

Chuyện rõ ràng như vậy mà vẫn có người không nhìn ra!

Đại Diêu thị hầm hừ.

 

"Nương, chờ tới khi ta lớn như Nhị ca thì ta cũng có thể thi đậu." Tống Đạt nhìn nương hắn vừa tức giận vừa đau lòng thì lập tức hứa hẹn.

 

"Nhi tử ngoan, ngươi nhất định phải khiến nương được vẻ vang! Bây giờ nương có làm gì cũng đều kém hơn Nhị thẩm ngươi.

Nhưng tục ngữ nói rất đúng, phong thuỷ luân chuyển.

Một ngày nào đó, nhà chúng ta cũng có thể nở mày nở mặt!" Hai mắt Đại Diêu thị hồng hồng, nói xong, bà ta lau nước mắt, "Nhìn ta bị Đại ca ngươi chọc tức này, sắp õng ẹo giống Nhị thẩm ngươi rồi!"

"Nương, người đừng ghi hận Nhị ca.

Nhị ca thi đậu là nhờ bản lĩnh của chính hắn." Tống Đạt nói thêm.

 

"Sao có thể chứ? Nương là loại người này sao? Đúng là ta bất hòa với Nhị thẩm ngươi nhưng chuyện của người lớn không liên quan tới trẻ con.

Hơn nữa, dù sao thì Nhị ca ngươi cũng phải gọi ta một tiếng Đại bá nương.

Hắn đã có tiền đồ mà còn dám không tôn trọng ta sao? Vậy thì sẽ bị người ta đâm chọt sau lưng!" Đại Diêu thị nói xong thì ngẩng cao đầu.

 

Nhìn thấy Tống Tuân đang ngoan ngoãn nghe người khác nói thì vẫy tay với hắn: "Tuân ca nhi lại đây!"

Tống Tuân nghe thấy có người gọi mình thì quay đầu lại, sau đó nói một tiếng với người đang nói chuyện rồi lập tức đi qua.

Khi tới trước mặt Đại Diêu thị, hắn cung cung kính kính: "Đại bá nương, Lục đệ."

"Không tệ, bây giờ nhìn có tiền đồ hơn trước nhiều.

Có điều, đọc sách học hành là chuyện tốt nhưng cũng không thể không màng tới sức khỏe của mình.

Hiện giờ cha nương ngươi cũng kiếm được không ít tiền, ngươi cứ dốc sức mà tiêu.

Bình thường ăn được gà, thịt, vịt, trứng thì cứ ăn, ăn cho đầy đặn lên mới tốt!" Đại Diêu thị ra vẻ trưởng bối, nói.

 

"Đại bá nương nói phải.

Cha nương ta cũng nói như vậy, hơn nữa muội muội còn thường xuyên đưa đồ ăn qua cho ta.

Nếu không, sao ta có thể thi đậu được?" Tống Tuân ăn ngay nói thật.

 

Vốn dĩ cơ thể của hắn không thể lao lực quá mức.

 

Lúc mới bắt đầu đọc sách, hắn luôn cảm thấy lực bất tòng tâm, đọc sách được một lát đã cảm thấy trong người khó chịu, đầu cũng đau nhức.



Nhưng sau đó, A Anh thường xuyên đưa tới một ít đồ bổ, thật sự đã khá hơn nhiều.

 

Hiện giờ, cho dù đọc sách cả một ngày thì cơ thể vẫn có thể chịu đựng được.

 

Thấy hắn quả thực cung kính, trong lòng Đại Diêu thị thoải mái hơn nhiều: "Ngươi là đứa hiểu chuyện, nhưng đừng bị dăm ba câu khen ngợi của người khác mà quên mất bản thân khó khăn lúc trước.

Sau này phải thật quý trọng cơ hội đi học này.

Ngươi còn trẻ, nếu cố gắng thi cử thì không chừng nhà ta thật sự có thể có một cử nhân đấy!"

Lời này của Đại Diêu thị là lời nói thật lòng thật dạ.

 

Cha ruột của bà ta là đồng sinh, trước đây cũng phải thi tới năm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi mới đậu.

Khi đó, tình hình của Diêu gia không được tốt, thật sự không nuôi nổi nữa nên phải để cha tìm một công việc nhằm trợ cấp cho gia đình.

 

Nhưng cha bà ta cũng từng nói, nếu không phải gia cảnh bần hàn thì cho dù có thi cử cả đời, ông ấy cũng phải tiếp tục thử thêm một lần nữa!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK