Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phụ nhân này nói xong thì lập tức rời đi.

 

Còn mua bán gì nữa? Bị người ta xem thành người coi tiền như rác thì trong lòng sao có thể thoải mái được?

Sắc mặt của chưởng quầy khó coi đến cực điểm: "Son phấn của nhà ta đều dùng hoa tươi mới nhất trong quý, hương liệu quý giá nhất, do đại sư phụ mời từ kinh thành tới làm, Ý Quân Phường kia sao có thể so sánh được?! Giá cả tuy hơi đắt một chút nhưng lại là tiền nào của nấy!"

Thiếu gia nhà giàu cau mày.

 

"Ta thấy Thúy Nhan Trai các ngươi chính là cố ý lừa gạt đồ ngốc đúng không? Lấy Thu Hoa cao của nhà các ngươi ra nói, mùi hương và hiệu quả sau khi bôi lên mặt giống y như đúc phấn mặt Chiêu Bài của Lang Tuyết Phường năm đó.

Năm đó, Lang Tuyết Phường bán thứ này với giá 80 văn một hộp.

Nhà các ngươi lại bán với giá 8 lượng bạc! Người bình thường có lẽ sẽ bị nhà các ngươi lừa, tưởng là sản phẩm mới, nhưng tức phụ nhi nhà ta từng nghiên cứu không ít hương liệu, từ nhỏ khứu giác đã nhạy hơn hẳn so với người thường, vừa ngửi thử đã biết các ngươi lừa bạc!" Trong số những người xem náo nhiệt, đột nhiên có người hô lên.

Vừa nghe vậy, người qua đường lập tức khiếp sợ.

 

80 văn mà bán 8 lượng?!

"Như vậy thì quá độc ác rồi!?"

"Ta thấy chuyện này là thật đấy.

Từ khi Thúy Nhan Trai này tới đây, mấy cửa hàng son phấn trong trấn đều không làm ăn được nữa.

Nếu Ý Quân Phường kia không có dầu gội Thanh Ti và xà phòng thu hút khách hàng thì cũng đã sớm không làm ăn được nữa rồi."

"Ta có một biểu cữu trước đây làm việc ở Lang Tuyết Phường, trước đó từng nói với ta chuyện này..."

"Ta biết có một hộp son môi giống y như đúc cửa hiệu lâu đời Ý Quân Phường, chỉ khác tên thôi mà... giá cả cũng đắt gấp mấy chục lần."

"..."

Ngụy Sài vui mừng trong lòng.

 

Náo nhiệt như vậy, hẳn là thành công rồi nhỉ?

Nhìn sắc mặt của thiếu gia nhà giàu kia và mấy vị khách khác, Ngụy Sài thở phào nhẹ nhõm.

 

"Ca, ta không mua đồ của nhà hắn nữa! Nhà ta có tiền cũng không nên tiêu như vậy! Đây chẳng phải là giúp kẻ ác làm chuyện xấu sao?!" Cô nương bên cạnh thiếu gia nhà giàu hầm hừ, lập tức ném phấn mặt mới mua trong tay xuống đất.

 

Sau đó đi vào trong xe ngựa, tránh để bị mất mặt.

 

Thứ bá tánh bình thường chỉ tốn mấy chục văn để mua mà nàng ấy phải tốn mấy trăm văn, thậm chí mấy lượng bạc?

Chưởng quầy của Thúy Nhan Trai này quả thực đã ăn gan hùm mật gấu rồi!

Thiếu gia này đột nhiên hiểu rõ vì sao chưởng quầy Thúy Nhan Trai tìm người như vậy.

Có nhiều tiền như vậy thúc đẩy, có chuyện gì mà không làm được?

"Chưởng quầy, bản lĩnh kiếm tiền của ngươi đúng là thiên hạ vô song đấy? Cũng không biết chủ nhân sau lưng ngươi có biết rõ sổ sách trong tay ngươi hay không!" Thiếu gia kia hừ một tiếng, cũng bước lên xe, trước khi đi thì quay lại nhìn thoáng qua Ngụy Sài dưới đất, nói thêm: "Chưởng quầy, nếu người này thật sự xảy ra chuyện gì... thì nhà các ngươi không thể thoái thác tội của mình đâu nhỉ?"

"..." Chưởng quầy ngơ ngác, "Vị thiếu gia này, ta... ta đây..."

Ông ta biết phải nói thế nào đây?

Những kẻ lắm miệng xem náo nhiệt bên ngoài không chê lớn chuyện đều đã nói ra hết sạch rồi!

Nói đồ của nhà ông ta không khác gì đồ của những cửa hàng son phấn trước đây?!

Giống nhau hay không, tìm người am hiểu tới xem một chút sẽ biết.

Ông ta cũng không dám nói ra lời nói dối này!

Nhưng nếu nói giống nhau... vậy chẳng phải thừa nhận bọn họ xem người giàu có ở huyện Lễ là đồ ngốc mà trêu đùa sao?!

Chưởng quầy chịu đả kích lớn, đầu óc choáng váng.

Vậy phải làm sao mới được đây?

"Nhận lỗi! Mau chóng nhận lỗi! Mấy người các ngươi mau chuẩn bị chút lễ vật..." Chưởng quầy vẫn còn chút tỉnh táo, "Cứ nói, nói nhà chúng ta không chỉ bán son phấn mà còn bán thứ hầu hạ cho quý nhân được thoải mái..."

Sau khi nói ra lời này, bản thân ông ta cũng cảm thấy trong miệng như nhai sáp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK