Dầu gội Thanh Ti là dùng để gội đầu mà? Thứ đó sao có thể ăn ngon được? Nhất định là vừa đắng vừa chát...
"Cô nương có điều không biết, đạo hạnh của hai đứa chúng nó quá thấp, nếu không ăn đồ tốt thì thời gian hóa hình lâu nhất mỗi ngày chỉ được một tới hai canh giờ.
Không thể để chúng nó dùng bản thể tới gặp người được..." Rắn tinh giải thích.
Tống Anh cau mày.
Dầu gội Thanh Ti... ăn ngon sao?
Tống Anh cố gắng nhớ lại quá trình mình điều chế dầu gội Thanh Ti...
Một số nguyên liệu được hái trên núi hoặc mua ở tiệm thuốc, điểm khác biệt duy nhất chính là nước tắm của nhân sâm tinh...
Hoắc Lâm dù sao cũng là nhi tử của nàng, đương nhiên được hưởng đãi ngộ tốt hơn những yêu quái khác, khoảng đất ở hậu viện mà nó cắm rễ đều được tưới chút linh thủy mỗi ngày để nó hấp thu...
Vậy nên khi tắm có dược tính dư thừa phát ra?
Dù sao cũng là nhân sâm tinh ngàn năm, hiệu quả đương nhiên không bình thường nhỉ?
Nhưng dù là vậy thì Tống Anh vẫn cảm thấy rất thương xót ba yêu quái này, thứ khó ăn như vậy mà cũng có thể nuốt xuống...
Tống Anh hỏi thêm ba yêu quái này không ít chuyện.
"Ta nhớ rõ hôm trước ngươi có nói ngươi còn quen biết vài bằng hữu nhưng bọn họ cách khá xa... Bọn họ cũng là đồng loại sao?" Tống Anh hỏi.
"Đúng vậy, nhưng e rằng không thể tìm thấy bọn họ ngay được.
Ta định chờ tới khi Hắc Nha tiến bộ hơn, để nó bay ra ngoài tìm kiếm, sau đó bọn ta đều đi theo người." Rắn tinh thành thật trả lời.
Tống Anh gật đầu.
Nếu là ở hiện đại, e rằng nàng đã có thể mở sở thú rồi.
Hoặc là làm người huấn luyện động vật cũng được.
Nàng quản lý những yêu quái này, yêu quái sẽ quản lý động vật nhỏ bên dưới, thật sự rất phong cách.
Tưởng tượng một hồi, Tống Anh cũng sắp bay lên trời luôn rồi.
May mà nàng vẫn còn lý trí, sau khi ảo tưởng xong còn phải làm chính sự.
Mặc dù là yêu quái thì cũng phải làm việc đến nơi đến chốn.
Nếu dựa vào chút bản lĩnh của yêu quái mà giả danh lừa bịp, nàng sợ sau khi chết mình sẽ không có tư cách đầu thai hoặc bị đầu thai thành súc sinh.
Đến lúc đó, còn chưa kịp tu luyện thành yêu quái thì đã bị người khác cho vào nồi mất rồi.
"Lúc ta ở Lục gia cũng quen biết không ít người, nếu người muốn mua cửa hàng thì không khó." Rắn tinh bắt đầu thể hiện bản lĩnh của mình, "Cô nương muốn cửa hàng nằm ở đâu? Giá cả thế nào? Có yêu cầu gì không?"
Tống Anh ngẫm nghĩ.
Tính cả tiền bán xà phòng mà Tống Mãn Sơn và Ý Quân Phường đưa thì trong tay nàng có khoảng 600 lượng.
600 lượng có thể mua được một tòa nhà không tệ ở huyện Lễ, nhưng cửa hàng không giống tòa nhà, vị trí càng tốt thì càng đắt.
"Cửa hàng ở huyện Lễ không đắt lắm, chỉ cần 500 lượng là đã có thể có một cửa hiệu mặt tiền rồi, nhưng vị trí sẽ nằm ở ba dãy phố phía tây, không quá xa nhưng cũng không phải phố chính." Kim Quang nói tiếp.
Tống Anh gật đầu.
Giá nhà... xưa nay đều giống nhau.
Huyện Lễ không phải nơi tấc đất tấc vàng, thật ra cũng xem như không tệ.
Nếu không quan tâm tới vị trí thì chỉ cần 200 đến 300 lượng là có thể có được một cửa hàng.
Nhưng làm buôn bán, sao có thể không quan tâm tới vị trí chứ?
Lúc ở kinh thành, nguyên chủ từng bị giá nhà dọa sợ.
Lúc ấy, một cô nương hầu phủ cười nàng ấy không có kiến thức, còn nói chờ tới lúc nàng ấy thành hôn thì đừng nghĩ của hồi môn phong phú cỡ nào, còn cửa hàng và điền trang cũng không cần nghĩ tới.
Khi đó, nguyên chủ lặng lẽ hỏi thăm giá cửa hàng và điền trang ở kinh thành.
Nghe nói một căn nhà nhỏ nằm ở vị trí không quá tệ và có một gian để bán hàng, một phòng khách, một phòng ngủ và một phòng bếp phải tốn 3000 đến 4000 lượng bạc...
Nếu là tòa nhà lớn nằm ở vị trí tốt thì có giá mấy vạn lượng cũng là chuyện bình thường.
Ngẫm lại những gì nguyên chủ đã trải qua ở kinh thành, đôi khi Tống Anh cũng sẽ nảy sinh suy nghĩ muốn đi đường tắt.
Nếu lợi dụng yêu quái và không gian thì có rất nhiều cơ hội làm ăn một vốn bốn lời.
Nhưng nàng không muốn vì ích lợi trước mắt mà cản trở tiền đồ của mình sau khi chết!