Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Tuân không biết phải nói gì.

"Vậy huynh phải làm gì?" Tống Tuân cũng không ngốc, cố ý tới tìm hắn chắc chắn là muốn hắn giúp giới thiệu thứ này, chỉ là hắn thật sự không có thiên phú ở phương diện này, cần Tống Anh chỉ dạy.

"Tặng lá cây mà muội đưa huynh cho tiên sinh và bằng hữu tốt nhất của huynh là được. Hôm nay lúc đọc sách phải dùng nó, thỉnh thoảng lấy ra ngắm nghía một lát. Nếu có người hỏi..."

Tống Anh còn chưa nói xong đã thấy đằng xa có không ít người đi tới, nhìn chằm chằm Tống Tuân và nàng.

"Ca, những người đằng sau là đồng môn của huynh sao?" Tống Anh đưa mắt ra hiệu.

Dứt lời, nàng đưa tay thả màn che đã vén lên xuống.

Tống Tuân đang định nói mặt của muội muội bây giờ trông khá hơn trước nhiều, không chỉ không còn vết sẹo xấu xí mà màu sắc của phần da non mới mọc cũng không quá gây chú ý, thế nên không cần phải đội mũ có rèm nữa.

Nhưng nghĩ kỹ lại, muội muội hắn e thẹn, nhiều người như vậy tới đây khó tránh ngại ngùng, che đi cũng tốt.

Tống Tuân quay đầu lại nhìn, hơi ngạc nhiên.

Sao lại có nhiều người tới đây như vậy chứ?

Sắc mặt Lãnh Đại lang hơi căng thẳng, còn Lục Giai vẫn giữ dáng vẻ ngạo nghễ đi đến trước mặt hai người, nhưng lại để người khác mở miệng thay.  

"Trước đây từng được ăn đồ ăn mà muội muội Tống gia gửi cho Tống huynh mấy lần nên... đặc biệt tới cảm tạ một phen." Có người nói.

Lãnh Đại lang hừ lạnh một tiếng.

Tống Tuân cũng không ngốc.

Cần nhiều người cùng tới đây như vậy sao? Hơn nữa, không phải tất cả những người này đều từng ăn mấy món đó.

"Trước đây luôn nghe Tống huynh nhắc tới muội muội, trăm nghe không bằng một thấy nên tiểu đệ cũng mặt dày tới đây. Tống huynh không ngại chứ?" Lục Giai nói xong, mỉm cười nhìn Tống Anh rồi nói tiếp: "Hình như muội muội Tống gia lại mang theo không ít thứ nhỉ? Chẳng lẽ muốn bày sạp buôn bán bên ngoài thư viện của bọn ta sao?"

Nụ cười của hắn ta mang theo mấy phần khinh miệt, dường như đã sớm đoán trước được việc Tống Anh tham tiền.

Tống Anh cũng không tức giận, người đọc sách thường cao ngạo, rất nhiều người cảm thấy tiền bạc đầy mùi tiền, không nhìn nổi.

Giọng điệu của người này khá quái gở, chắc chắn có quan hệ không tốt với ca ca nhà nàng.

Tống Anh quan sát kỹ càng, bộ quần áo mà người này mặc không phải làm từ loại gấm bình thường, trên mặt thêu hoa văn phức tạp, bên hông đeo ngọc bội, tay cầm quạt, trên quạt còn treo tua rua đính ngọc.

Thiếu gia nhà giàu?

Vậy... hẳn là không thiếu tiền.

"Vị công tử này đúng là thông minh tuyệt đỉnh. Trong nhà khó khăn nên ta tới bán vài thứ để sống qua ngày." Tống Anh thoải mái thừa nhận, "Ca, chắc hẳn mấy vị này đều là bằng hữu tốt của huynh đúng không? Vậy... Vậy tiền này ta không lấy, tặng cho mỗi người một cái nhé."

Tống Anh nói xong, đôi tay mảnh khảnh lấy vài chiếc lá cây từ trong sọt ra: "Các vị đừng chê, đây là do ta và các trưởng bối trong thôn cùng làm ra. Chọn những chiếc lá đẹp nhất trong mùa thu, mang đi xử lý qua nhiều bước phức tạp mới có thể tạo ra thẻ kẹp sách làm từ lá cây bền như thế này. Các vị công tử đều là người đọc sách, ngày thường phải dùng tới cái này, chỉ là chút tấm lòng thôi..."

Nói xong, Tống Anh lần lượt phát cho từng người, lúc phát đến vị thiếu gia có tiền kia thì ngừng lại: "Ta và ca ca ta sinh cùng tháng, cho nên..."

Gọi muội muội Tống gia gì chứ? Phải thành thật gọi là Tống cô nương, còn không thì gọi là tỷ tỷ!

Mặt mũi Lục Giai cứng đờ: "Ta không cần, ta còn có mấy cái thẻ kẹp sách làm bằng ngọc, vẫn dùng tốt."

Những người khác lúng túng nhìn nhau.

"Phải rồi, vị công tử này vừa nhìn đã biết không phải là người bình thường." Tống Anh thu tay lại, sau đó nhìn Tống Tuân: "Ca, thẻ kẹp sách mà vị công tử này dùng được làm từ ngọc, vậy chắc hẳn thường ngày khi ăn cơm đều dùng đũa vàng chén ngọc nhỉ? Không ngờ ca ca lại có đồng môn lợi hại như vậy!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK