Không phải sau này không thích sản phẩm của Ý Quân Phường nữa mà là Thúy Nhan Trai này biết cách buôn bán hơn.
Thúy Nhan Trai có nhiều sản phẩm, cái gì cũng đầy đủ, hơn nữa còn đông nhân lực hơn.
Rất nhiều lúc không cần bọn họ phải đích thân tới mua sắm, đồ được gửi thẳng tới phủ, giàu có hào phóng, cho dù cuối năm mới kết toán sổ sách một lần thì Thúy Nhan Trai này cũng có thể chờ được.
So sánh ra, Ý Quân Phường tuy là cửa hiệu lâu đời nhưng quả thực không quá dư dả tiền bạc, càng không có khí phái như Thúy Nhan Trai.
Đương nhiên sản phẩm của Ý Quân Phường dùng cũng không tệ, mấy muội muội của hắn đều khen ngợi, nhưng những người có chút địa vị trong trấn đều mua đồ của Thúy Nhan Trai nên mấy muội muội của hắn cũng không thể làm khác.
Sợ bị người khác chê cười.
"Thiếu gia, dù sao thì Ý Quân Phường cũng là một cửa hàng, hiện giờ người ta làm ăn không tệ.
Người có biết nữ nhân làm xà phòng kia có thân phận gì không?" Ngụy Sài vội vàng nói tiếp.
"Ngươi nói ra nghe thử." Người nọ tò mò.
"Ta đã tới Ý Quân Phường hỏi thăm, cô nương kia là một quả phụ, còn có một nhi tử, chỉ là trời sinh huệ chất lan tâm*, dựa vào chút tay nghề để kiếm tiền, nếu không thì không thể nào sống nổi! Hơn nữa còn nghe nói Thúy Nhan Trai này muốn mua lại công thức để làm ra sản phẩm sau đó lại bán giá cao cho... cho các ngươi..." Ngụy Sài vội vàng nói thêm.
*Huệ chất lan tâm (慧质兰心): miêu tả người phụ nữ có tài năng và phẩm chất thanh cao như hoa lan và hoa huệ
Chuyện này thật sự do hắn ta hỏi thăm được.
Trước đó, Thúy Nhan Trai này vũ nhục thanh danh của Tống Anh và Ý Quân Phường, Ý Quân Phường đương nhiên sẽ không ngốc tới mức ngồi yên cho người ta tính kế, cũng dùng chiêu này để đối phó lại.
Phần lớn khách quen của Ý Quân Phường hoặc những người sống gần đó đều biết chuyện này nên Ngụy Sài muốn hỏi thăm cũng không phải rất khó.
Những vị khách khác nghe vậy thì cau mày, đều cảm thấy không vui.
Ngụy Sài cũng biết bản thân mình bây giờ đã nắm được điểm yếu, vì vậy vội vàng nói: "Những lời ta nói hoàn toàn là thật! Trong số tất cả các cửa hàng son phấn trong trấn, nhà này bán đắt nhất nhưng thật ra đồ vật không quá khác biệt với những nhà khác!"
Sau khi lời này được thốt ra, có người qua đường nghe thấy.
Người đó cũng không nhịn được mà nói với chưởng quầy kia: "Người này tuy rất thất đức nhưng lời nói ra là thật.
Đều là dầu gội Thanh Ti nhưng Ý Quân Phường bán với giá 50 văn và 100 văn, còn nhà các ngươi lại bán với giá 40 văn và 500 văn.
Ta đã dùng thử dầu gội 500 văn rồi, hiệu quả cũng không tốt hơn Ý Quân Phường là bao."
Nói tới dầu gội Thanh Ti, không ít khách hàng đều muốn dùng thử.
Hôm nay ở đây còn có không ít tiểu thư và phu nhân, nghe xong lời này đều không nhịn được mà đưa tay lên vuốt tóc.
Sau khi nghiên cứu được cách làm dầu gội Thanh Ti, Thúy Nhan Trai đã gửi tới phủ đệ cho bọn họ dùng thử, hỏi giá cả thì nói là 500 văn, lập tức cảm thấy khá đắt, nhưng Thúy Nhan Trai lại nói đồ của bọn họ khác với Ý Quân Phường, bên trong cho thêm thứ tốt giúp tóc mọc nhiều hơn...
Nhưng nhà này có không ít hạ nhân dùng đồ của Ý Quân Phường, hỏi ra...
Dường như không khác biệt lắm.
Thế nhưng chủ tử và hạ nhân không thể dùng cùng một thứ nên cũng không nói gì thêm.
Nhưng bây giờ bị lộ ra ngoài thì có vẻ như những người xuất thân giàu có như bọn họ chính là đồ ngốc, dùng đồ giống với hạ nhân mà còn phải trả nhiều tiền hơn?
Mặt chưởng quầy đã biến sắc từ lâu.
"Trời đất chứng giám! Đồ của nhà bọn ta thật sự khác biệt! Các vị phu nhân cũng đã dùng qua rồi đúng không? Thứ hàng rẻ tiền của Ý Quân Phường kia sao có thể so sánh được chứ!?" Chưởng quầy sốt ruột nói.
Có mấy vị đã tỏ ra không vui.
Trong đó có một người ngại mất mặt nên lên tiếng: "Đồ vật không liên quan gì tới giá cả, trước đây bởi vì tin tưởng danh tiếng của Thúy Nhan Trai các ngươi nên mới dùng... Nhưng ta thấy không chỉ có một người nghi ngờ đồ nhà các ngươi có vấn đề, rõ ràng là... ta đã tin lầm nhà các ngươi."