Những miếng da này, trên trấn cũng có bán, trước đó Tống Anh không nhớ ra, nếu không thì đã bắt đầu dự trữ từ lâu rồi.
Mấy tấm da thỏ này có chất lượng khá tốt, giá cả cũng phải chăng.
"Ồ, có khách à?" Tống Anh nhìn thấy chiếc xe ngựa kia, lập tức vỗ nhẹ lên lưng Đại Bạch nhà nàng một cái: "Đại Bạch, mày phải ăn nhiều một chút, trở nên mạnh mẽ hơn thì ngay cả con ngựa kia cũng phải chịu thua mày."
So về chiều cao thì không thể bằng được, lừa sinh ra đã thấp rồi.
Nhưng tinh thần và sức sống của chúng không giống nhau mà!
Nhìn con lừa của nàng đi, mắt to, lông mi dài, bàn chân cực kỳ mạnh mẽ, cười lên một tiếng có thể khiến người ta hồn lìa khỏi xác.
"Nương, hôm nay chúng ta ăn cơm ở chỗ thái công à?" Hoắc Lâm nhìn những miếng thịt này, hỏi.
"Ừ, tiện thể hỏi xem mấy bá nương và thẩm thẩm bán mì lạnh thế nào rồi." Tống Anh cười một tiếng.
Tống Anh vừa mới xuất hiện, ba trục lý vốn dĩ không ra khỏi cửa nghe thấy tiếng cũng chạy ra ngoài, vừa nhìn thấy Tống Anh, tự nhiên mọi người đều tươi cười, vội vàng nhận lấy đồ ăn.
Đại Diêu thị đon đả hỏi: "Nhị Nha muốn ăn gì? Thịt này xào với ớt hay là hầm với cải thảo?"
"Hầm với cải thảo đi, hôm nay ta mua được một miếng thịt ba chỉ, hầm lên ăn ngon hơn, nếu Đại bá nương đang bận thì để ta nấu cơm cũng được, dù sao cũng không tốn công lắm." Tống Anh nói.
"Cũng đến giờ nấu cơm rồi, ta và ngươi… Tứ thẩm cùng làm đi." Đại Diêu thị liếc nhìn Tiêu thị một cái.
Ngày nào Tiêu thị cũng làm việc cật lực, thực sự không dám phí phạm thời gian của bà ấy.
Tiêu thị xoa xoa tay, nhìn thấy thịt cũng thèm: "Hôm nay nhà chúng ta lại được ăn thịt rồi."
"Bây giờ Tam thẩm có tay nghề rồi, dăm ba ngày ăn thịt một lần cũng không khó." Tống Anh nói.
"Lãng phí quá, có tiền thì để dành cho mấy đệ đệ ngươi cưới vợ, ta từng này tuổi rồi, có ăn thịt hay không cũng như nhau." Tiêu thị lại nói.
Tống Anh nhíu mày: vẫn tiết kiệm như vậy.
Tống Anh nhìn thoáng qua Tống Đạt và Tống Võ.
Cảm thấy có thể bắt đầu từ bọn chúng.
Viên quản sự nhìn thấy trong nhà đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy cũng giật mình, đặc biệt là khi nhìn thấy bọn họ đối xử với Tống Anh khách khí như vậy thì càng cảm thấy kỳ lạ hơn.
Mấy người này không phải là trưởng bối sao? Sao nhìn thấy Tống Anh lại giống như nhìn thấy bà bà ác độc vậy...
Chẳng lẽ Tống Anh dựa vào việc mình kiếm được nhiều tiền rồi bắt nạt người nhà mẹ đẻ sao?
Hình như cũng không phải, bởi vì ánh mắt ba người này nhìn Tống Anh... thật sự không nhìn thấy chút ghét bỏ hay oán hận nào….
Viên quản sự không hiểu ra sao.
Cũng không cho rằng Tống Anh trợ cấp cho nhà mẹ đẻ, bởi vì… Mấy trục lí này chen chúc trong một cái sân lớn, cái sân này lại cũ kỹ như vậy, có thể thấy cuộc sống của họ cũng như bao dân làng bình thường khác, rất nghèo khổ, hơn nữa từng người một đều trông rất mệt mỏi, đâu có vẻ gì là được trợ cấp đâu?
"Hoắc nương tử, cuối cùng ngươi cũng về rồi, ta đã chờ ngươi lâu lắm rồi!" Viên quản sự vội vã nghênh đón.
Tống Anh liếc nhìn Viên quản sự: "Ồ, hóa ra là ngài à? Lần này lại đến mua dầu gội của ta sao?"
"..." Khóe miệng Viên quản sự cứng đờ, hắn ta không tin rằng Hoắc nương tử không biết chuyện Thúy Nhan Trai bọn họ đã nghiên cứu ra công thức làm dầu gội rồi.
"Chắc hẳn không phải đâu, ta vừa vào thành đã nghe nói Thúy Nhan Trai các ngài bán dầu gội với giá thấp." Tống Anh cười một tiếng: "Viên quản sự, Thúy Nhan Trai các ngài đúng là cửa tiệm lớn, không sợ lỗ vốn nhỉ."
Chắc chắn có rất ít người mua dầu gội giá năm trăm văn của Thúy Nhan Trai, thứ bán chạy chỉ có mặt hàng giá rẻ ba bốn mươi văn kia.
Thúy Nhan Trai thuê nhiều người làm công, cửa tiệm cũng lớn và đắt đỏ, đương nhiên chi phí phát sinh cũng nhiều, bán cái giá này chắc chắn không kiếm được tiền.
Vẻ mặt của Viên quản sự cũng không được tự nhiên lắm, tự dưng quên mất chuyện này!
Cửa tiệm của mình còn đang chèn ép dầu gội của người ta, làm sao có thể bàn bạc chuyện buôn bán xà phòng đây?