Ở gia đình bình thường, thê tử cũng thường xuyên ghét bỏ phu quân vô dụng.
Hắn đã muốn làm phu thê thì phải chuẩn bị tâm lý thật tốt!
Nhớ lại trước đây khi là Võ Thần Vương, hắn đã dọa đám người Lục gia sợ chết khiếp, đó là cảnh tượng dũng mãnh vô song cỡ nào? Người đã từng kiêu ngạo hiện giờ lại bị nàng ghét bỏ.
Nếu hắn có thể chịu đựng được ba ngày thì xem như hắn lợi hại.
"Cũng không biết vì sao mà hôm nay... không nhìn thấy một con dã thú nào." Hoắc Nhung ăn ngay nói thật.
Tống Anh cong môi cười: "Ồ? Ngọn núi lớn như thế, vậy mà không có dã thú sao?"
Có thể nhìn thấy mới là lạ!
Hoắc Lâm chính là nhân sâm tinh!
Núi Hạnh là nơi nó sinh trưởng nên sau khi vào trong núi, chỉ cần để hai chân tiếp xúc với mặt đất như cắm rễ xuống đất thì có thể do thám, biết rõ tình hình xung quanh!
Nó sợ nhất là động vật còn sống trong núi, đương nhiên sẽ tránh xa dã thú rồi!
Đừng nói là dã thú còn sống, cho dù là dấu chân và phân của dã thú cũng đừng hòng bắt gặp được!
"Ngày mai ta lại đi xem thử." Hoắc Nhung thở dài.
Hắn nhẫn nhịn.
Tự mình giả chết, bây giờ chỉ mới một ngày, không thể quay về quan tài nằm như thế được.
"Ngày mai? Ngày mai ngươi không đưa ta về nương gia sao?" Tống Anh đột nhiên ra vẻ đáng thương, nói, "Nhớ trước đây, khi ta còn chưa gả tới thì tướng công đã chết, không có ai đưa ta về lại mặt..."
Hoắc Nhung nghiến răng.
Nói nhảm!
Hắn cũng đã chết rồi, làm sao đưa nàng về lại mặt được!
"Được, ta đưa ngươi đi." Hoắc Nhung tiếp tục nhẫn nhịn.
"Nếu gặp trưởng bối... miệng lưỡi của tướng công phải ngọt ngào một chút... A gia của ta thích trẻ con vui vẻ hoạt bát, vả lại hiện giờ Nhị ca ta đang tham gia thi cử ở thành Dung, có lẽ mấy ngày nữa sẽ có tin tức truyền tới.
Vì vậy, ngày mai ngươi nhớ phải nói mấy câu cát tường, chúc Nhị ca ta thi cử thuận lợi nhé." Tống Anh nói thêm.
"..." Hoắc Nhung.
Cái gì gọi là diễu võ dương oai, hôm nay hắn đã được mở mang tầm mắt rồi.
"Được thôi." Hoắc Nhung cười lạnh, "Nhưng mà nương tử à, thái độ của ngươi bây giờ không giống lúc quỳ xuống gọi thúc phụ trước đây đâu nhỉ?"
Tống Anh không sợ hắn: "Ngươi muốn đi tìm lý chính đại nhân nói rõ mọi chuyện sao? Nói với người khác rằng Hoắc Nhung giả chết, trên thực tế là đương kim Võ Thần Vương? Thậm chí còn mặt dày làm trưởng bối của ta? Để ta quỳ xuống khấu đầu mấy cái?"
"Nếu ngươi nói mình là Võ Thần Vương thì ta kéo cả nhà quỳ xuống trước mặt ngươi cũng được.
Nhưng nếu ngươi nói mình là Hoắc Nhung thì chúng ta phải dựa theo nguyên tắc trong thôn.
Có phải hay không, tướng công?!" Tống Anh cong môi cười.
Ngữ điệu đáng sợ của nàng thật sự quyến rũ.
Nhưng sự quyến rũ này lại khiến Hoắc Nhung nổi da gà.
Nhớ lại nhiều năm về trước, cách hồ nước nhìn nhau, nhìn thấy đích trưởng nữ của Diên Bình hầu đứng ở nơi xa trông thật yếu đuối, sắc mặt bi thương, ánh mắt như bà lão, đáng thương biết bao.
Lại nhìn bây giờ, cảnh còn người mất, còn bị đâm nát tim nát phổi.
Hắn sống lâu như vậy mà chưa bao giờ phải chịu cơn giận tới mức này.
Thế nhưng, tâm trạng vốn nên buồn bực lại bị một tiếng "tướng công" của nàng câu mất hồn, giận dữ gì cũng không còn.
"Ngày mai trở về thì hơi gấp, để ngày kia đi.
Ta chuẩn bị chút quà, cũng xem như thành tâm." Hoắc Nhung nói.
"Được thôi." Tống Anh tiêu sái đồng ý.
Xem chừng liều thuốc mạnh ngày hôm nay chưa ăn thua rồi.
Nàng đắc ý vẫy tay với hắn, về phòng nghỉ ngơi.
Hoắc Nhung nhìn bóng dáng hoạt bát của nàng, vậy mà lại không nhịn được mà cong cong môi.
Hắn lại cảm thấy chút chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi này khá thú vị.
Bản thân hắn sống trên đời này chưa từng có ngày nào thả lỏng, trong đầu đều là hình ảnh toàn tộc Hoắc thị máu chảy thành sông hoặc ác mộng nơi sa trường.
Vậy mà suốt cả ngày hôm nay, hắn không hề nghĩ đến những thứ đó một chút nào.
Trong lòng, trong mắt...
Đều muốn... đập chết Tống Nhị Nha, không nghĩ được chuyện gì khác.