Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 

Hoắc Triệu Uyên cảm thấy có lẽ hắn đã hiểu sai ý của nàng nên hỏi lại: "Ngươi nói có người tới nhận người thân sao? Bọn họ nói là người thân của Hoắc Nhung sao?"

"Đúng vậy.

Nương ruột của Hoắc Nhung, tức phụ nhi của Hoắc Trường Đông, bởi vì không biết phu quân của mình sống chết ra sao nên đã tái giá với đệ đệ của phu quân rồi sinh ba đứa con.

Bây giờ bọn họ đã tìm tới cửa, ta còn phải phụng dưỡng như nương ruột đấy!" Tống Anh nghiêm túc.

 

"Không thể nào.

Hoắc Nhung không có người thân, chắc chắn đó là kẻ lừa đảo." Hoắc Triệu Uyên nói thẳng.

 

"Thúc phụ đại nhân biết rõ như vậy sao?" Tống Anh hỏi.

 

Hoắc Triệu Uyên nhìn nàng chằm chằm: "Hoắc Nhung đã là chất tử của ta thì ta đương nhiên phải biết rõ tình huống của hắn.

Ta thật sự biết rõ phụ thân, tổ phụ, tằng tổ của hắn.

Sao lại có thể không biết được chứ? Ngươi bị những người đó lừa rồi..."

"Thôi, lát nữa để Tứ Tượng đi theo ngươi một chuyến, bắt người về quy án!" Hoắc Triệu Uyên nói thêm.

 

Dám giả mạo nương hắn? Ha ha.

 

Chỉ mới như vậy đã muốn bắt người đi rồi? Bọn họ vừa mới tới thôi đấy!

Tống Anh thở dài, mọi chuyện đang vui mà, có nhất thiết phải như vậy không?

"Vì sao những người này lại tìm tới ngươi? Ngươi nghĩ kỹ lại xem, có khi nào bọn họ do người khác sai sử không?" Hoắc Triệu Uyên đột nhiên nói.

 

Trong đầu Tống Anh lập tức nhảy ra cái tên Thúy Nhan Trai: "Đã có vài cái tên nhưng ta có thể tự giải quyết.

Có điều... Thúc phụ đại nhân, ta xin người một chuyện có được không?"

Tống Anh rối rắm không biết nên mở miệng thế nào.



Một khi bỏ lỡ lần này thì không còn cơ hội nào khác nữa đâu!

"Xin ta?" Hoắc Triệu Uyên đột nhiên cảm thấy rất hiếm có.

 

"Đúng vậy." Tống Anh nghiêm túc gật đầu.

 

"Ngươi nói đi." Hoắc Triệu Uyên vô cùng tò mò nhìn nàng.

 

Chỉ thấy Tống Anh đột nhiên quỳ xuống đất "bịch" một tiếng, tiện tay ôm lấy chân Hoắc Triệu Uyên, mở miệng nói: "Thúc phụ đại nhân! Ngươi có thể cho ta ăn một miếng thịt của ngươi không?! Không nhiều đâu! Chỉ một miếng thôi!"

"..." Hoắc Triệu Uyên ngây người.

 

"Ta tình cờ có được thánh dược trị thương.

Ta cắn xong một miếng sẽ lập tức bôi lên cho ngài, đảm bảo không mất nhiều máu đâu!" Vẻ mặt của Tống Anh cực kỳ nghiêm túc, móc ra một con dao từ trong tay áo nhưng trên thực tế lại móc từ trong không gian ra: "Không gặm trực tiếp cũng được, cắt ra một miếng để ta nướng lên, mùi vị chắc hẳn sẽ đỡ hơn một chút... Con dao này sắc bén hơn răng ta nhiều, không đau lắm đâu!"

Nàng biết bản thân mình bây giờ mặt dày.



Nhưng da mặt là cái gì...

So với chuyện thành tiên, tất cả đều không quan trọng.

 

Ếch tinh cũng choáng váng.

 

Sư phụ muốn ăn thịt người ta sao?

Thịt của thần tiên... Ếch tinh nghĩ nghĩ, cảm thấy... có lẽ thật sự hữu dụng thì sao?

Nói thật, hắn cũng muốn nếm thử, nhưng trước mặt vị Hoắc đại nhân này, hắn không dám nói… dù chỉ một chữ.

 

Hoắc Triệu Uyên đưa tay vỗ nhẹ vào trán nàng: "Ngươi bị người nhà giả mạo kia chọc tức tới phát điên rồi sao? Sao lại bắt đầu nói sảng rồi?"

"Ta nghiêm túc mà." Tống Anh chớp mắt, sau đó giơ tay lên che ngực, "Thúc phụ đại nhân, thật ra ta... Khụ khụ, ta mang bệnh hiểm nghèo nhưng đại phu bình thường không khám ra được... Hôm qua tới gặp một đạo sĩ, đạo sĩ kia nói cần một miếng thịt của quý nhân để làm thuốc dẫn..."

"Bậy bạ." Trên đời này làm gì có chuyện hoang đường như vậy?

"Ngươi lại bị người ta lừa rồi.

Trước đây ta đã từng gặp không ít tăng nhân, đạo sĩ, bọn họ chưa bao giờ có hành vi nực cười như vậy, dù chữa bệnh cũng chỉ dùng dược liệu bình thường." Hoắc Triệu Uyên nghiêm túc nói.

 

"Không thể nào! Đạo nhân kia toàn thân đầy tiên khí, không giống những đạo nhân bình thường... Thúc phụ đại nhân... mạng nhỏ của chất tức phụ nhi đều dựa vào người cả đấy!" Tống Anh cảm thấy có thể trao cho mình một giải thưởng diễn xuất.

 

Hoắc Triệu Uyên cảm thấy đằng sau có chuyện mờ ám.

 

Một miếng thịt mà thôi, không phải hắn tiếc, nhưng nha đầu này... quá đột ngột.

 

Một khắc trước còn đang bình thường, bây giờ đột nhiên bắt đầu khoa trương rơi lệ.

Dáng vẻ như vậy cực kỳ giống bọn lưu manh ăn nói vớ vẩn để lừa gạt người khác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK