Cát Đại cười vui vẻ, người bên dưới lại không hiểu gì.
"Đại ca, người có ý gì? Ta đã nghe ngóng rồi, trước đây cũng có người muốn hại Tống Anh kia, còn tìm người bắt cóc đứa trẻ, kết quả... người đó đã bị quan phủ xử chém rồi..." Các huynh đệ nói.
"Người nọ bị xử chém là bởi vì hắn ta ngu ngốc.
Muốn hại người cũng nên động não, tìm người ở thôn bên cạnh ra tay vốn dĩ rất dễ bại lộ." Cát Đại biết chuyện này, chê bai một câu.
Các huynh đệ nghe xong vẫn cảm thấy khó hiểu.
Nhưng rất nhanh, Cát Đại đã giải thích rõ ý định của mình.
"Không phải Tống Anh này có thanh danh không tệ trong thôn sao? Lại ỷ vào vong phu lương thiện nên được thôn dân chiếu cố.
Thôn Hạnh Hoa này dân phong thuần phác, vị Tống lý chính kia là người công chính nghiêm minh, người trong thôn hiếu thảo chất phác... Nếu... Tống Anh có thêm trưởng bối thì sao? Nếu nàng dám làm trái ý trưởng bối thì sao?" Cát Đại nói xong thì bật cười ha ha, "Hay cho một Tống Anh lợi hại, ta thật sự muốn nhìn xem sức lực lợi hại của nàng ta có thể sử dụng lên cơ thể người khác hay không!"
Gã điều tra được tin tức phụ thân của Hoắc Nhung kia là thợ săn.
Ngoại trừ chuyện này ra thì không còn chuyện gì khác.
Nhưng chẳng lẽ Hoắc Nhung này chui ra từ cục đá? Có cha thì phải có nương chứ?!
Lý Tiến Bảo kia quá ngu ngốc, tìm người giả mạo quá giả dối, nhưng gã thì khác, gã có rất nhiều cách, chắc chắn có thể tìm một người không có bất cứ điểm gì đáng ngờ!
Nhưng Cát Đại không hề biết Bao vô lại bên này vừa bán tin tức ra ngoài, bên kia đã...
Chạy tới trước mặt Tống Anh.
"Chất nữ, ta và Tứ thúc của ngươi cũng xem như huynh đệ ruột thịt nên có một số chuyện ta có thể hố người khác nhưng không thể hố ngươi, ngươi nói xem có đúng hay không?" Bao vô lại cười bỉ ổi.
Tống Anh trợn to mắt.
Không hố nàng?
Trước đây, vì sao nàng phải gả ra ngoài từ Tống gia? Còn không phải bởi vì cái miệng rộng của vị này nói bậy bạ với người trong thôn rằng đã nhìn thấy nàng và Tống Tuân có hành động thân mật với nhau sao?
Hơn nữa...
Tứ thúc và Bao vô lại hoàn toàn không hợp!
"Bao đại thúc, người có chuyện gì thì cứ việc nói thẳng, không cần phải quanh co lòng vòng." Tống Anh cau mày, "Đây đang là giữa đường lớn, nếu người không chịu nói mà cứ quấn lấy ta thì ta sẽ gọi người tới đây đấy."
Rất nhiều người nhìn thấy Bao vô lại chặn đường nàng, lúc này đều đang đứng từ xa chăm chú quan sát đấy!
Chỉ cần nàng gọi một tiếng, chắc chắn sẽ có người tới đây biểu dương chính nghĩa!
Không thể trách nàng được, bầu không khí trong thôn bây giờ thật sự quá tốt! Nhiều người tốt!
"Ngươi đừng vô tình như vậy chứ!" Bao vô lại cười cười, "Được rồi, ta không vòng vo với ngươi nữa.
Chính là... có mấy người lạ ngoài thôn tới tìm ta nghe ngóng chuyện của ngươi."
Tống Anh cau mày: "Vậy cũng không có gì lạ."
Rất nhiều người tò mò về nàng, cũng nhiều người đố kỵ, hiện giờ các thôn gần đây đều biết thôn Hạnh Hoa có một tiểu quả phụ giàu có.
"Người này không giống những người khác, hỏi cực kỳ chi tiết, ngay cả chuyện khi ngươi còn nhỏ cũng phải hỏi một lượt, ngoài ra còn hỏi ta trong hai năm ở ngoài, ngươi đã làm gì! Nhưng cũng thật nực cười, lão tử làm sao mà biết được! Ngươi có phải khuê nữ của ta đâu!" Bao vô lại nói xong cũng cảm thấy người hỏi chuyện kia đúng là ngốc nghếch.
Trong lòng Tống Anh hiểu rất rõ.
Thúy Nhan Trai không thể nào trơ mắt nhìn nàng kiếm tiền, sớm muộn gì cũng sẽ ra chiêu khác.
Chuyện này hẳn cũng là bọn họ.
Nhưng không sao, ngày lành của Thúy Nhan Trai sắp đến hồi kết rồi.
Năm cửa hàng son phấn kia cũng không phải đồ vô dụng!
"Vì sao Bao thúc lại... nói chuyện này cho ta biết?" Tống Anh cười tủm tỉm hỏi.
Bao vô lại... chính là kẻ xấu xa nhất thôn bọn họ, làm gì có lòng tốt như vậy? Không chừng là muốn kiếm tiền của hai bên.
Quả nhiên, Bao vô lại nghe xong thì cong môi cười, đưa tay ra chà xát vào nhau: "Đại chất nữ, dù sao thì chút tin tức này cũng có thể bán được chút tiền đúng không? Gần đây thúc thúc túng thiếu, cần chút tiền mua rượu uống."