Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Anh không hề ngừng lại mà nói tiếp: "Các ngươi suy nghĩ một chút xem, nếu ta thực sự giết người thì ai được lợi nhiều nhất?"

Mọi người nghe vậy thì vô thức nhìn về phía Miêu thị.

 

Nếu Tống Anh có tội thì tài sản, nhà cửa, thậm chí nhi tử của Tống Anh đương nhiên sẽ do người thân của nàng trông giữ.

Đến lúc đó, ruộng đất, cửa hàng đều thuộc về những người này...

Tội giết người, nhất là mưu hại bề trên là tội rất nặng, sẽ bị xử trảm ngay lập tức đúng không? Hoàn toàn không có cơ hội quay về.

 

"Không phải! Chính là nàng ta giết người! Đây là bà bà của ta, suốt đường chạy nạn cực khổ như vậy mà ta chưa từng bỏ rơi bà ấy, vẫn luôn hầu hạ chu đáo.

 

Sao ta có thể xuống tay với bà ấy được!" Miêu thị vội vàng hô lên.

 

"Các ngươi đừng tranh cãi nữa.

Chuyện lớn như vậy, chúng ta đoán tới đoán lui thì có ích gì?" Có người lý trí nói.

 

Đúng vậy, chờ đại phu tới trước đã.

 

Phải xác định người này đã chết hay vẫn còn sống, nếu còn sống thì chờ lão thái thái tỉnh lại rồi đích thân chỉ ra và xác nhận, nếu đã chết thì phải báo lên huyện nha để ngỗ tác* kiểm tra thi thể, đợi quan huyện tới kết án.

 

*Ngỗ tác: chỉ những người chuyên khám nghiệm tử thi, hay còn được gọi là pháp y ở hiện đại

Đại phu chậm chạp đi tới.

 

"Còn thở..." Kiểm tra hơi thở rồi cho người khiêng bà ấy vào căn nhà gần đây nằm.

 

Tuy Tống Anh không vui nhưng mạng người lớn hơn trời, lúc này cũng không thể từ chối khiêng người vào nhà nên chỉ đành nhẫn nhịn.

 

Đưa tới gian phòng không có mái hiên ở phía tây, trải chăn đệm cũ lên giường rồi đặt người lên, thắp một ngọn đèn mà thôi.

 

Đại phu vội vàng châm cứu.

 

"Chỉ có thể tỉnh táo trong chốc lát, có chuyện gì nhất định phải hỏi nhanh, không chống chọi được bao lâu đâu!" Đại phu vội vàng nói.

 

Quả nhiên, sau khi châm cứu, bà ấy mở mắt ra, hơi thở mong manh.

 

"Bà bà, người cũng thấy Tống thị đánh người đúng không! Người mau chỉ tội nàng ta đi, đừng để nàng ta đổ oan cho ta.

Nếu không, cả nhà chúng ta làm sao sống được nữa!" Miêu thị đã chờ mong khoảnh khắc này biết bao lâu, lập tức mở miệng hét lớn.

 

Mọi người đều cảm thấy... không thích hợp.

 

"Miêu thị! Ngươi chớ cố ý dẫn dắt!" Có người phản ứng nhanh vội vàng nói.



Chỉ thấy lão Chu thị run rẩy giơ tay lên, sau đó chỉ về phía Tống Anh: "Nàng, nàng..."

Mới nói được hai chữ thì bàn tay đã rũ xuống, chết rồi.

 

Tống Anh cũng ngơ ngác.

 

Suốt ngày đánh nhạn, hôm nay lại bị nhạn mổ mắt?!*

*Câu này miêu tả tình huống trớ trêu khi một người luôn đi tìm cách lợi dụng hoặc hại người khác, cuối cùng lại bị chính những hành động đó quay ngược lại làm hại mình

Chiêu này của Miêu thị quả thực tàn độc, phàm là người bình thường, ai có thể ngờ Miêu thị lại dứt khoát giết người như thế?!

Tống Anh đột nhiên cảm thấy đạo hạnh của mình vẫn còn thấp.

 

Người đã mờ mắt trước tiền bạc thì hoàn toàn không còn lý trí gì nữa, tuyệt đối không thể xem thường!

"Các ngươi nghe thấy chưa?! Là nàng ta động tay! Các ngươi đã báo quan chưa?! Để quan binh bắt nàng ta lại!" Miêu thị hô lên.

 

Công thức điều chế...

Chờ Tống Anh bị bắt rồi, chắc chắn bà ta sẽ biết được.

 

Đến lúc đó, cửa hàng là của bà ta, chưởng quầy còn có thể không nghe lời bà ta mà giao công thức điều chế ra sao?

Nếu không phải Tống Anh khinh người quá đáng thì bà ta vốn dĩ không định dùng tới chiêu này.

 

Đây đều do Tống Anh tự tìm chết!

Nội tâm của Miêu thị rất kiên định.

 

Còn Tống Anh lại thở hắt ra: "Ngày mai ngỗ tác sẽ tới khám nghiệm thi thể, gặp quan huyện rồi nói sau."

Đúng là nàng không có nhân chứng nhưng nàng có kiến thức.

Lão thái thái bị thương ở sau gáy, còn nàng đứng đối diện với lão thái thái, hoàn toàn không thể gây ra vết thương này.

 

Ngoài ra, có nhiều người trông chừng nghiêm ngặt như vậy, nàng và Miêu thị đều không có cơ hội động tay động chân.

Ngày mai, ngỗ tác cũng sẽ tra ra được tay nàng sạch sẽ, không hề dính chút bùn đất nào, còn Miêu thị...

Tống Anh nhìn thoáng qua chút máu dính vào tay và quần áo của mình, không nói lời nào.

 

Có thể dựa vào đầu óc, nàng lười tốn nước bọt.

 

Suốt đêm, Miêu thị không ngừng chỉ vào Tống Anh mà mắng to như muốn ph.át ti.ết.

Chốc lát sau, đám người Hoắc Tiểu Xảo cũng tới, lại càng ồn ào không dứt, giống như thể có thâm thù đại hận với nàng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK