Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Anh đi rất chậm, trong tay cũng mang theo vài thứ nhưng không quá nặng.

Có mấy lần, nàng nhân lúc không có ai chú ý tới thì bỏ đồ vào không gian, thế nên đi đường cũng không quá phiền toái.

 

Hẻm nhỏ quanh co ngoằn ngoèo, càng đi càng thấy ít người, không bao lâu sau thì đi tới một hẻm cụt.

 

Tống Anh cũng cảm thấy không dễ dàng.

 

Không ngờ hẻm cụt khó tìm như vậy.

 

"Đại chất nữ." Quả nhiên sau lưng vang lên giọng nói của Ngụy Sài, giọng nói kia còn mang theo mấy phần đáng khinh.

 

Tống Anh quay đầu lại, đặt đồ xuống: "Hóa ra là Ngụy đại thúc.

Tâm địa người thật lương thiện, chẳng lẽ lo lắng ta đi đường nguy hiểm nên mới đi theo tới đây?"

"Bớt giả ngu với ta đi!" Ngụy Sài tức giận, "Đưa tiền và khế ước ra đây!"

"Không được, ngươi có bản lĩnh thì tự tới đây mà cướp.

Nhưng mà đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, nếu không cướp được thì đừng có mà khóc." Tống Anh rất bình tĩnh.

 

Bây giờ nàng là người đã tiến hóa, nói không chừng còn có sức lực lớn hơn Ngưu Đại Lực.

 

Ngụy Sài bị Tống Anh chọc tức tới bật cười.

 

Cô nương này bị ngu đúng không? Nàng quả thực khôn khéo, lừa sạch gia tài của hắn ta, nhưng nếu khen nàng khôn khéo thì lại có mấy phần ngu ngốc, thật sự cảm thấy mình là thiên hạ vô địch sao?

Trong con hẻm nhỏ này lặng ngắt như tờ, trên đường tới đây, hắn ta đã cẩn thận quan sát, mấy nhà xung quanh dường như đều không có người ở nhà, có không ít căn nhà cũ nát, e rằng có gào rách họng cũng không có ai tốt bụng đi ngang qua!

Đã như vậy còn không mau quỳ xuống xin tha, ngược lại còn nói khoác mà không biết ngượng?!

Đúng là tiểu nha đầu nực cười!

Nhưng mà...

Ngụy Sài liếm môi.

 

Đại chất nữ này có giọng nói như chim hoàng oanh, chắc hẳn dung mạo cũng không tệ nhỉ? Nếu được thì...

Ngụy Sài nở nụ cười đáng khinh.

 

Tức phụ nhi của hắn ta đã bỏ trốn từ lâu, không biết đã bao lâu rồi không được nếm mùi vị nữ nhân... Hôm nay không thể trách hắn ta, là đại chất nữ này tự đưa tới cửa.

Hắn ta cũng không làm gì quá đáng, lát nữa... kéo người vào một căn nhà trống gần đây mây mưa một phen...

Phải rồi, trong tay đại chất nữ này còn có 150 lượng bạc đấy.

 

Người đã là của hắn ta, tiền đương nhiên cũng thế.

 

Nghĩ như vậy, Ngụy Sài từ từ tiến tới gần, hai tay chà xát vào nhau, cong môi cười với Tống Anh.

 

Vươn tay ra.

 

"Bịch!" một tiếng, Tống Anh đưa chân đá vào chân hắn ta, khiến hắn ta ngã xuống đất.

 

Ngụy Sài còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã ngã xuống.

 

Hắn ta cảm thấy lục phủ ngũ tạng suýt nữa thì vỡ nát, toàn thân đau nhức, vậy mà lại không thể bò dậy nổi!

Tống Anh cười tủm tỉm đi tới, nhấc chân giẫm lên tay Ngụy Sài: "Ngụy đại thúc, ta đã bảo ngươi cẩn thận, sao ngươi lại không nghe lời như vậy?"

"Ngươi, ngươi... Áaaaa!!!" Ngụy Sài đau đến nhe răng.

 

"Bảo ngươi làm việc thì lo làm cho tốt đi, chỉ cần kết quả không tệ thì ngươi sẽ luôn có một miếng cơm để ăn.

Thế nhưng ngươi thì hay rồi, đường sống không đi lại đâm đầu vào đường chết.

Người nói xem, nếu hôm nay ta phế tay chân của ngươi thì có ai làm chủ cho ngươi không?" Tống Anh cười khẩy, nói tiếp.

 

Ngụy Sài lập tức tê dại da đầu.

 

Có cái rắm!

Ở chỗ bốn bề vắng lặng này, có ai nhìn thấy nàng ra tay?!

"Đại chất nữ! Có chuyện gì thì từ từ..." Ngụy Sài vội vàng lên tiếng, nhưng vừa mới mở miệng đã cảm thấy ngón tay đau nhức, nhất thời kêu to "Áaaaa".

 

Tống Anh cho hắn ta một bài học nhỏ trước, sau đó mới nói: "Đi gây phiền phức cho Thúy Nhan Trai.

Mặc kệ ngươi dùng cách gì, ta hy vọng lần sau ta lên trấn, tất cả mọi người trong trấn đều biết quản sự và chưởng quầy của Thúy Nhan Trai đều không ra gì.

 

Nếu bọn họ sống không tốt thì ngày lành của Ngụy đại thúc tới rồi."

Tống Anh nói xong thì quay đầu đi lấy đồ của mình.

 

Sau đó, nàng làm trò ngay trước mặt Ngụy Sài, bỏ đồ vào trong không gian.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK