Tống Anh nghe thấy lời này cũng không hề cảm thấy chột dạ.
"Đại nhân có điều không biết, đây là một loại tà bệnh.
Sau khi mắc bệnh này, người bệnh thường xuyên gặp ác mộng, hoa mắt, khi rảnh rỗi thì không ngừng đau lòng.
Người bệnh cần cấp bách dùng máu thịt chứa dương khí của nam tử làm thuốc dẫn mới có thể hết bệnh.
Nếu không thì chỉ có thể sống trong thống khổ suốt đời..." Tống Anh cảm thấy bản thân mình không hề nói dối.
Cứ nghĩ đến chuyện mình không thể thành tiên, xung quanh là cả đống yêu quái sống tận ngàn năm tuổi, chỉ một mình nàng sống được mấy chục năm là nàng lại cảm thấy mình bị ác mộng quấn lấy thân, hai mắt rơi lệ, khóc đến mù lòa, càng ngày càng đau lòng khó chịu...
Hoắc Triệu Uyên nheo mắt, càng nghe càng cảm thấy Tống Anh đang trêu đùa hắn.
"Ta không thích hoa khôi, ngươi muốn thịt thì bỏ tiền ra mua đi." Hoắc Triệu Uyên hừ một tiếng.
Chẳng lẽ hôm nay đã uống mấy bình rượu ở đâu nên mới chạy tới chỗ hắn mượn rượu làm càn?
"Bao nhiêu tiền một miếng?" Tống Anh hỏi.
Hoắc Triệu Uyên nghe thấy thế thì tức giận đến mức suýt bật cười: "Sao? Ngươi muốn hỏi giá để đến lúc đó mua thêm mấy miếng có phải không? Ngươi xem ta là tảng thịt heo trên thớt đấy à?"
Giọng trầm xuống, trông có vẻ hơi tức giận.
Tống Anh thấy vậy thì đột nhiên rút khăn ra, ôm mặt như muốn khóc: "Nếu thúc phụ đại nhân bị bệnh, ta làm chất tức phụ nhi chắc chắn không nói hai lời, lập tức moi tim, gan, lá lách, thận ra cho người nhắm rượu... Người không được nghi ngờ lòng hiếu thảo của ta.
Bây giờ... ta chỉ muốn hỏi một câu để xem thử ta có mua nổi hay không thôi..."
Hoắc Triệu Uyên bị nàng làm nghẹn họng.
Hắn trời sinh tính tình nhạt nhẽo, không thích trêu chọc thị phi, cũng không nói chuyện với nữ tử nhiều lắm.
Có bao giờ gặp phải nữ nhân một khóc, hai nháo, ba thắt cổ thế này đâu?
"Nói vậy thì ngươi là một đứa trẻ hiếu thảo phải không?" Lúc này, Hoắc Triệu Uyên thật sự dở khóc dở cười, "Bây giờ ngươi không có lý do hợp lý mà bảo ta cắt thịt cho ngươi, chẳng lẽ xem ta là Phật Tổ cắt thịt mình cho chim ưng ăn thay thịt bồ câu sao? Thế nhưng trước đây ta đã từng nói, ngươi đã là người của Hoắc gia ta, nếu ngươi có yêu cầu gì, ta tất nhiên sẽ thỏa mãn.
Vì vậy, nếu ngươi muốn thịt của ta thì ta sẽ cho, chỉ là phải xem ngươi có thể trả nổi cái giá này hay không mà thôi."
Hai mắt Tống Anh sáng ngời.
Yết giá rõ ràng, rất tốt.
"Mời thúc phụ nói." Tống Anh tỏ ra nghiêm túc.
Hoắc Triệu Uyên thấy nàng dùng thái độ nghiêm túc để làm ra chuyện hoang đường này thì vô cùng bất đắc dĩ, chỉ đành nói: "Trăm vạn bạc trắng, hoặc là..."
Hoắc Triệu Uyên khẽ mỉm cười: "Sau này ngươi đi theo ta, bôn ba, hầu hạ bên cạnh.
Không phải ngươi nói mình là một chất tức phụ nhi hiếu thảo sao? Làm vãn bối cũng có thể đi theo bên cạnh trưởng bối để chiếu cố."
Hoắc Triệu Uyên nói xong, ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy hoang đường.
Thậm chí còn mơ hồ cảm thấy mình đã điên rồi.
Vậy mà lại có thể nói ra bốn chữ "bôn ta, hầu hạ" như vậy.
Hoắc Tứ Tượng cũng trợn tròn mắt.
Bên cạnh đại nhân nhà hắn chưa bao giờ có nha hoàn hay thị thiếp, sạch sẽ như một tảng đá không dính bụi trần.
Vì vậy, bây giờ đưa ra yêu cầu hầu hạ... chắc chắn không phải có ý để Tống Anh làm nha hoàn.
Nghĩ tới quan hệ giữa đại nhân và Hoắc Nhung...
Hoắc Tứ Tượng đã hiểu ý của đại nhân.
Đại nhân thật sự động tâm rồi!
Đại nhân muốn làm xác chết vùng dậy! Phi, không đúng! Hẳn là muốn Hoắc phu nhân tái giá với ngài ấy! Thế nhưng da mặt mỏng, không thể nói thẳng ra, vòng vo như thế giống như không nhìn trúng người ta vậy!
Nhưng Hoắc Tứ Tượng không hiểu, vị Hoắc nương tử này có gì tốt chứ? Đại nhân cũng chưa gặp nàng được mấy lần, sao lại phá lệ như thế?
"Trăm vạn lượng bạc trắng?" Tống Anh cau mày suy nghĩ, "Được!"
"Đại nhân, lời đã nói ra như bát nước đổ đi, tuyệt đối không thể đổi ý.
Sinh thời, ta nhất định sẽ gom đủ số tiền này.
Đến lúc đó, người phải cho ta một cái bánh bao thịt lớn đấy!" Tống Anh nói, ánh mắt sáng quắc.
"..." Hoắc Triệu Uyên nheo mắt.
Chẳng lẽ nàng bị điếc, chỉ nghe được nửa đoạn trước, không nghe thấy câu kế tiếp sao? Thà bỏ ra trăm vạn lượng bạc cũng không chịu chọn cách thoải mái hơn một chút?!