Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quản gia còn có mấy lời chưa nói ra.

 

Ông ấy là nô bộc trung thành, lại là người cũ của Hoắc gia nên mới được sắp xếp ở chỗ không có nguy hiểm như huyện Lễ này để dưỡng lão.

 

Thật ra, chủ tử nhà ông ấy rất dư dả tiền bạc, nhưng... ngoại trừ một phần để dành không biết nằm ở đâu thì một phần khác thường xuyên rải khắp nơi, nơi nào có thiên tai thì sẽ lấy danh nghĩa của triều đình để quyên góp.

Mấy năm gần đây, đại nhân thật sự đã sửa rất nhiều cầu, trải vô số đường.

 

Ý của đại nhân là phải để tất cả mọi người cho rằng Hoắc Triệu Uyên hắn là người nghèo nhất, trong tay không có một xu.

 

Mặc dù Hoắc gia có tài sản thì cũng không thể để hắn lãng phí được, như vậy mới có thể an toàn.

 

Tống Anh nghe xong thì cũng không để ý.

 

Chẳng qua là cảm thấy con công khá xinh đẹp, hẳn là giống với Đại Bạch, chưa thành tinh nhưng đã có linh trí.

 

"Chỉ là chút hoa cỏ, chim chóc mà thôi, có cái gì đẹp?" Lúc này, đằng sau vang lên một giọng nói quen thuộc.

 

Tống Anh quay đầu lại nhìn, sau đó nhướng mày cười: "Thúc phụ đại nhân, chất tức phụ nhi tới bái năm mới!"

"..." Hoắc Triệu Uyên nheo mắt.

 

Năm mới? Có hơi sớm quá rồi.

 

Ánh mắt lướt qua người bên cạnh nàng rồi chuyển sang nhân sâm tinh hơi lâu một chút.

 

Đây là... nhi tử trên danh nghĩa của hắn?

Trái lại... vô cùng khiến người ta yêu thích.

 

Lúc này, nhân sâm tinh và ếch tinh đang tập trung tinh thần, trong khoảng thời gian ngắn, hai người chỉ cảm thấy mình thật sự bị chói mù mắt.



Người, người này chắc chắn là thần tiên chuyển thế, vô cùng có bản lĩnh!

Nhân sâm tinh túm lấy quần áo của Tống Anh.

 

Tống Anh ngẩn người, sau đó thấy nhân sâm tinh kiêng kị liếc mắt nhìn Hoắc Triệu Uyên một cái thì cảm thấy bất đắc dĩ, đành phải nói: "Nhi tử ta có chuyện muốn nói, đại nhân chờ một lát." 

Dứt lời, mấy người Tống Anh đi tới một chỗ thật xa, bắt đầu thì thầm với nhau.

 

"Nương... Người kia, có địa vị." Nhân sâm tinh nói năng lộn xộn.

 

Ếch tinh vội vàng hít thở mấy hơi để bình tĩnh lại rồi nói: "Sư phụ nhất định phải bắt lấy Hoắc đại nhân này! Người này có lai lịch không nhỏ, nhất định là thần tiên hạ phàm! Chỉ cần gần gũi với hắn một chút, sau này khi người chết đi, chắc chắn cũng có chút lợi ích, không chừng có thể lập tức thành tiên đấy!!"

"Gần gũi" mà hắn nói chính là ám chỉ... chuyện đó.

 

Có thể thành tiên cùng người ta thì chắc chắn phải âm dương hòa hợp, hơi thở hòa cùng một thể!

Nhưng Tống Anh là nữ tử nên hắn ngại nói thẳng, đành phải nói: "Chính là... Nếu ăn sạch nam nhân này..."

Tống Anh ngẩn người, trợn tròn mắt, sau đó quay đầu nhìn Hoắc Triệu Uyên.

 

Lợi hại.

 

Đây là thịt Đường Tăng di động sao?!

Miệng Tống Anh giật giật, nghĩ tới thịt Đường Tăng, bản tính tham ăn của nàng trỗi dậy nên nàng vô thức liếm môi.

 

"Ta sẽ cố hết sức!" Tống Anh nghiến răng.

 

Tiết tháo và nguyên tắc đâu?

Ha ha, chuyện trước đó quả thực tương đối quan trọng nhưng so với việc thành tiên thì không là gì cả!

Người sống trên đời, dù sao cũng phải có thứ mong cầu.

 

Thứ nàng muốn đạt được chính là tiền bạc và quyền lực.

Quyền lực của người bình thường cùng lắm chỉ kéo dài mấy chục năm, không có tác dụng gì.

Tuy nhiên, thành tiên thì khác.

Mặc dù không biết Tiên giới ra sao nhưng chắc chắn cực kỳ rộng lớn.

Nàng chỉ cần tìm một đỉnh núi, tùy tiện ngồi xổm ở đó là có thể tiêu sái mấy vạn năm đúng không?

Nghĩ như vậy, Tống Anh nhìn Hoắc Triệu Uyên bằng ánh mắt nóng rực.

 

Hoắc Triệu Uyên đột nhiên cảm thấy hơi rợn gáy.

 

Lề mà lề mề một lúc, mấy người họ mới đi tới trước mặt Hoắc Triệu Uyên.

 

"Hôm nay tới tìm ta là vì chuyện gì?" Hoắc Triệu Uyên hỏi.

 

Thái độ của Tống Anh rất nghiêm túc: "Hoắc đại nhân, ta tìm được người thân của người rồi!"

"..." Cái quỷ gì vậy.

 

"Ở nhà có người tới nhận người thân, nói là bà bà, thúc thúc và một dây đệ đệ, muội muội của ta.

Ta nghĩ, người thân của ta thì cũng là người thân của người có đúng không? Người phải về nhà thăm ca tẩu và đám chất tử của người đấy nhé!" Tống Anh nói.

 

"..." Hoắc Triệu Uyên cau mày, sắc mặt kỳ quặc, không đoán được tâm trạng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK