Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Anh thuê thợ thủ công làm mấy cái chuồng trong thôn, thống nhất là buổi tối sẽ lùa gà, vịt, ngỗng vào trong đó, ban ngày lại để đám trẻ con thả ra ngoài cho chúng tự đi kiếm ăn, như vậy cũng tiện cho Đại Hoàng quản lý.

 

Gà, vịt, ngỗng tổng cộng hai trăm con, số lượng cũng không ít.

 

Tập trung ở một chỗ quả thực hơi nặng mùi.

 

Hơn nửa đêm, sột soạt sột soạt, dường như có thứ gì đó đang đào đất.

 

Đại Hoàng ngẩng cao cổ kêu một tiếng để báo tin cho Tống Anh, ngay sau đó bay thẳng ra sau lưng con chồn đang đào đất.

 

"Cục cục cục"!

Hình thể của Đại Hoàng càng ngày càng lớn nên Tống Anh mới phải đưa nó tới đây, nếu tiếp tục ở lại thôn Hạnh Hoa thì thật sự quá gây chú ý.

 

Giờ phút này, Đại Hoàng mới chỉ mổ một cái mà con chồn đã vô cùng đau đớn.

 

Nó phát ra tiếng kêu chói tai.

Tống Anh cũng vội vàng chạy tới đây, đúng lúc nhìn thấy con chồn này muốn chạy cũng không chạy được, bị móng vuốt lớn của Đại Hoàng đ.è xuố.ng, hai cái cánh lớn vỗ phành phạch, còn hung hăng mổ thêm mấy cái.

 

Tống Anh tiến lên, xách con chồn lên.

 

"Hắc Nha, ngươi từng nghe nói tới Hoàng Đại tiên bao giờ chưa?" Tống Anh hỏi.

 

Hắc Áp Áp gật đầu.

 

"Ngươi nói xem, nếu nó trở nên thông minh hơn một chút thì có thể thành đại tiên hay không?" Tống Anh nhướng mày.

 

"Không thể nào, chỉ có thể hóa thành hình người như bọn ta thôi." Vận Linh bên cạnh lên tiếng.



Tống Anh cũng cảm thấy như vậy.

 

Con chồn kia kêu lên mấy tiếng, Tống Anh nhốt nó vào lồng sắt đã chuẩn bị sẵn.

 

Vừa mới cử động, Tống Anh đã thấy bụi cỏ ở xa xa lóe lên ánh sáng xanh.

 

Nàng lập tức tò mò tới gần.

 

Ánh sáng xanh kia càng lúc càng rõ, sau khi tới gần hơn mấy bước, không ngờ lại là một con sói.

Lúc này, nó đang ở tư thế chuẩn bị tấn công, cùng nàng bốn mắt nhìn nhau, sau đó nhảy chồm lên ——

"Bịch" một tiếng, Tống Anh lập tức tóm lấy cổ nó rồi ném xuống đất.

 

Giãy giụa hai cái nhưng không bò dậy nổi.

 

Tống Anh có sức lực lớn, bị quăng ngã như vậy chắc hẳn nó sẽ bị xuất huyết bên trong nhỉ?

"Nhốt lại cùng một chỗ, cho ăn thứ tốt để bồi bổ, mười ngày, nửa tháng sau lại tới xem.

Nếu có linh trí, có thể nghe hiểu được tiếng người thì giữ lại.

Nếu nghe không hiểu thì giết lấy da đem bán." Tống Anh liếc mắt nhìn lướt qua hai con vật một lớn một nhỏ này, sau đó quay về ngủ.

 

Con sói xám kia nằm trong lồng th.ở d.ốc mấy cái, trông đáng thương một cách quái dị.

 

Tống Anh nói cho ăn thứ tốt để bồi bổ hoàn toàn không phải giả.

 

Đàn gà, vịt nuôi ở thôn Hạnh Hoa trước đây cũng đã lớn, đáng tiếc không có bất cứ con nào thông minh, hiểu chuyện như Đại Hoàng.

 

Nàng cũng không phải người ăn chay, nuôi gà, vịt vốn là để ăn nên cũng đã giết thịt không ít con.

 

Số gà, vịt đó đều được ăn linh vật mà Tống Anh dày công tưới linh thủy để nuôi lớn nên thịt rất tươi ngon, lúc này được Tống Anh mang tới đây để cho sói và chồn ăn.

 

Đương nhiên không thể cho chúng nó chỉ ăn mình thịt.

 

Lỡ như không sinh ra linh trí thì quá lãng phí đồ vật.

 

Vì vậy còn mang tới cho chúng nó thêm hai chậu trái cây và đồ ăn mà bản thân nàng ăn hàng ngày.

 

Số thức ăn đó đều có linh khí, nếu đã nuôi như vậy mà vẫn không được thì chắc chắn rất ngu ngốc.

 

Chẳng hạn như Đại Hoàng và Đại Bạch, chẳng bao lâu sau khi chúng nó được nàng cho ăn thứ tốt thì đầu óc đã phát triển, sói và chồn chắc hẳn cũng không khác biệt lắm.

 

Tống Anh càng hy vọng sói xám có linh trí hơn.

 

Nếu có sói xám giữ nhà thì e rằng chồn cũng không dám tới nữa.

 

Nếu có thể hóa thành hình người thì càng lợi hại hơn, chỉ huy bầy sói, vô cùng uy phong.

 

Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Tống Anh đã thay đổi hoàn toàn diện mạo của thôn trang, guồng nước đã được thay mới, còn thuê không ít thôn dân thôn Hạnh Hoa tới đây dọn dẹp cỏ dại, đá lớn, sỏi nhỏ, những thứ bọn họ không dọn được thì để Ngưu Đại Lực làm nên tốc độ cải tạo cũng rất nhanh.

 

Sau một tuần nuôi hai con vật này, Tống Anh nói chuyện phiếm với chúng nó theo lẽ thường.

 

"Bộ lông của các ngươi quả thực không tệ, con nhỏ dùng để làm khăn choàng cổ, còn con lớn thì dùng để làm áo choàng.

Nếu ăn không hết thịt thì có thể mang đi ướp muối để bảo quản.

Các ngươi đã ăn nhiều thứ tốt của ta như vậy, bán cũng đáng tiếc.

Chờ lần sau ta bắt được con mồi khác tới đây thì sẽ cho nó ăn thịt các ngươi, hiệu quả cũng giống nhau."

Tống Anh vừa nói xong, tròng mắt của con chồn kia đột nhiên trở nên tròn hơn.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK