Đối với Tống Anh mà nói, chuyện có thể dùng tiền để giải quyết thì đều không xem là vấn đề!
Không phải chỉ là trăm vạn lượng bạc trắng thôi sao? Một năm, hai năm, ba năm không đủ thì nàng còn có mấy chục năm nữa!
Chỉ cần tiếc mệnh một chút, chỉ cần nàng không chết sớm thì chắc chắn có thể gom đủ khoản tiền khổng lồ này!
"Đại nhân, hay là người viết cho ta một khế ước đi?" Tống Anh ngẫm nghĩ một chút rồi nói.
Giờ khắc này, Hoắc Triệu Uyên đã cảm nhận được cái gì gọi là khí huyết sôi trào, vẻ mặt vạn năm bất biến của hắn đã hoàn toàn vỡ nát, dường như bị bao phủ bởi lớp băng giá dày đặc.
Không phải Tống Anh không nhìn ra.
Nàng chính là đang giả ngu.
Muốn đạo đức sao? Còn nàng chỉ muốn khế ước thôi!
Vì thế, Tống Anh mặt dày dùng ánh mắt trông mong nhìn chằm chằm Hoắc Triệu Uyên, cặp lông mi thật dài chớp chớp, đôi mắt trắng đen rõ ràng lấp lánh nước mắt, vừa vô tội, đáng thương lại vừa chân thành.
Tim Hoắc Triệu Uyên hẫng một nhịp.
Lát sau, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Lấy giấy bút tới."
Muốn khế ước của hắn e rằng không dễ dàng, chỉ cần nàng không hối hận là được!
Hoắc Tứ Tượng lập tức đi làm, chỉ trong chốc lát đã mang giấy bút tới.
Hoắc Triệu Uyên vung bút lên, xoẹt xoẹt xoẹt viết xuống mấy dòng chữ.
Tống Anh cẩn thận quan sát, nhìn thấy hắn nghiêm túc ấn con dấu của mình vào cuối khế ước thì lúc này mới yên tâm, cẩn thận cất khế ước đi.
"Cảm ơn thúc phụ!" Tống Anh cảm động đến rơi nước mắt, cong môi cười, "Thúc phụ... Con công này của nhà ngài trị giá bao nhiêu tiền?"
Mí mắt của Hoắc Triệu Uyên lại giật giật: "Lại muốn mua hay cũng để ăn thịt?"
"Đương nhiên không phải.
Chẳng qua thấy nó đẹp nên muốn đưa về nhà nuôi thôi." Tống Anh ngoan ngoãn mỉm cười.
"Thịt cũng cho ngươi rồi, một con công mà thôi, cứ lấy đi." Hoắc Triệu Uyên lạnh lùng cười, "Còn nhìn trúng cái gì nữa? Cứ nói hết một lượt đi."
Hắn thật sự muốn nhìn xem lá gan của nàng còn có thể lớn đến đâu.
"Không, không, như vậy là được rồi.
Cảm tạ thúc phụ." Tống Anh bái một cái thật sâu.
Ngay sau đó sảng khoái xoay người, nhờ quản gia lấy một sợi dây thừng tới đây.
"Chỉ một sợi dây thừng e là không được, hay là tìm cái lồng sắt..." Quản gia cảm thấy không ổn.
Con công này không phải lừa hay ngựa, sao có thể dắt đi được chứ?
"Ta cảm thấy con công này rất có linh tính, có thể dắt đi được.
Cứ để ta thử xem, nếu không ổn thì sẽ bảo ngươi tìm lồng sắt." Tống Anh mở miệng nói.
Nàng đã nói như vậy rồi, quản gia cũng không tiện từ chối.
Tống Anh nhanh chóng nhẹ nhàng choàng dây vào cổ con công rồi dắt nó đi.
Bộ lông của con công này còn đẹp và tự nhiên hơn những con công mà nàng từng thấy ở sở thú kiếp trước.
Khi bước đi, nó ưỡn ngực, ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh, quả thực rất đẹp.
Hoắc Triệu Uyên thấy nàng tỏ ra thích thú với một con công như thế mà lại mở miệng muốn mua thịt của hắn thì cảm thấy đau lòng không thôi.
Chất tức phụ nhi hiếu thảo ở đâu chứ? Rõ ràng chính là nghiệp chướng ngỗ nghịch, bất hiếu!
Buồn bực vô hạn.
Tống Anh cũng biết lúc này mình đã chọc giận Hoắc Triệu Uyên nên hoàn toàn không dám ở lại lâu.
Sau khi đạt được mục đích, nàng nhẹ nhàng đa tạ mấy câu rồi vội vàng dẫn người mình đưa tới cùng con công cáo lui.
"Đại nhân, người còn chưa kịp nói với nhi tử của người mấy câu..." Hoắc Tứ Tượng không có mắt nhìn lên tiếng.
"Nói nhiều." Hoắc Triệu Uyên hừ một tiếng, "Tìm vài người bắt những người giả mạo gia quyến của Hoắc Nhung lại."
Hoắc Tứ Tượng cười gượng một tiếng: "Thuộc hạ sẽ đi sắp xếp ngay, đại nhân đừng nóng..."
"Từ từ, hôm nay tới huyện nha trước." Hoắc Triệu Uyên dừng lại một chút rồi nói tiếp, "Điều tra thu thập đầy đủ hết chứng cứ rồi hẵng ra tay.
Ngoài ra, lập lại hộ tịch của Hoắc Nhung một lần nữa."
"Hả?" Hoắc Tứ Tượng sửng sốt.
Đại nhân có ý gì?
"Không hiểu à?" Hoắc Triệu Uyên cau mày, "Vậy ngươi đi chỗ khác đi, đổi người thông minh hơn tới đây!"
"Hiểu! Đại nhân, tiểu nhân hiểu rõ rồi.
Người muốn làm xác chết vùng dậy đúng không?! Ta đi ngay, bảo đảm sẽ sắp xếp ổn thỏa!" Hoắc Tứ Tượng vội vàng rống lên một tiếng, sau đó nhấc chân chạy đi.