Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đại Diêu thị ôm ngực nói: "Đợi khi công công tỉnh lại, ngài ấy muốn xử trí thế nào thì xử trí như thế, cho dù có đuổi Đại Lang ra khỏi nhà thì ta cũng không phản đối."

Mã thị nghe vậy, sắc mặt tối sầm lại.

Mấy đứa con trai và con dâu này… chẳng đứa nào đứng về phía bà ta cả.

Đại Diêu thị run rẩy bước ra ngoài, đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Tống Anh, trong lòng không khỏi run sợ: "Ta sẽ đi lấy bạc... trước hết là mượn của hàng xóm một ít, sau khi mua thuốc xong, ta sẽ về nhà mẹ đẻ mượn thêm để bù vào."

Còn mượn tiền của Tống Anh ư? Bà ấy không dám nhắc tới. 

Bởi vì bà ấy cũng biết, nguyên nhân gây ra chuyện này chính là Đại lang đố kị với việc Tống Anh có nhiều tiền. 

Tống Anh thu hồi ánh mắt: "Việc mua thuốc cứ để ta và Đại bá nương cùng đi, Tam thúc ở lại trông coi nhà cửa, nếu có chuyện gì thì lập tức đi tìm đại phu, nếu không ổn thì để đại phu ở lại nhà chúng ta, tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn." 

Lúc này, Mã thị bước ra cửa, vẻ mặt điềm tĩnh như không có chuyện gì.

Giống như đã trở lại bộ dạng trước kia, không nói một lời, nhìn vô cùng thật thà. 

Tống Anh đoán rằng bà lão này đã không thuyết phục được Đại Diêu thị.

Dù bà ta không đưa tiền ra, người nhà cũng có thể gom đủ bạc, cơ thể của lão gia tử chắc chắn sẽ khỏe lại, đến khi lão gia tử hồi phục rồi, nếu bà ta hành xử quá trớn thì sau này sẽ phải nếm mùi đau khổ.

Nhưng dù bây giờ bà ta có đột nhiên im lặng, Tống Anh cũng không dám xem nhẹ lão thái thái này giống như trước.

Thậm chí...

Lão gia tử nhất định phải sống lâu hơn lão thái thái này.

Một khi lão gia tử qua đời trước bà ta, Tống gia này còn ai có thể trấn áp được bà ta? Bà ta chỉ cần bám vào một chữ "hiếu" là có thể khiến bốn nhi tử quỳ rạp dưới gối bà ta… 

Còn nguyên nhân bảo Tam thúc ở nhà trông coi...

Đương nhiên là để phòng ngừa lão thái thái nghĩ quẩn trong chốc lát, thực sự hạ thủ với lão gia tử. 

Tuy nhiên, khả năng này không lớn, thời buổi này chết một người cũng phải tiến hành khám nghiệm tử thi, chắc là lão thái thái không có lá gan lớn như vậy.

Nhưng để Tam thúc ở nhà cũng tiện cho việc chăm sóc.

Đại Diêu thị lúc này trông như đã già đi mười mấy tuổi, nhìn qua không còn chút tinh thần nào, vội vàng quay về nhà lấy bạc, lúc lấy bạc còn không quên liếc nhìn phòng nhi tử một chút, cửa phòng đóng chặt, căn bản không có ai bước ra.

Đại Diêu thị từ đau lòng trở nên phẫn nộ.

"Gia gia ngươi mà xảy ra chuyện gì, ngươi hãy quỳ đến chết trong sân đi! Sớm biết ngươi có cái đức hạnh này, ta thà sinh ra một con chuột còn hơn sinh ra ngươi! Chuột còn biết tha lương thực vào hang, còn ngươi thì sao? Không bằng một con súc sinh!"

"Ta còn trông mong ngươi hiếu thuận, chăm sóc ta lúc già sao? Ta nhổ vào! Ngươi là thằng nhãi con không có lương tâm, sau này ta có chết cũng không cần ngươi lo cho, ngươi có bản lĩnh thì trốn trong phòng cả đời đi, cấm được đi ra đây! Ngươi và tiểu súc sinh trong bụng con tiện nhân kia chết đói chết khát cả lũ đi!" Đại Diêu thị căm hận trong lòng.

Nếu nhi tử còn có thể đi ra đây nói lời xin lỗi và hứa sẽ sửa sai với bà ấy, vậy thì vẫn là nhi tử của bà ấy, bà ấy vẫn có thể chịu đựng được! 

Còn bây giờ thì sao? 

Thật nực cười, đây mà là trưởng tôn của Đại phòng sao?

Nước mắt chảy dài trên mặt Đại Diêu thị, nắm lấy những đồng xu và bạc vụn mà bà ấy dành dụm bao năm qua, lại nhổ một bãi nước bọt: "Phì! Bạc chính là tai họa!"

Sau đó, bà ấy nhét một cái bọc nhỏ vào trong tay Tống Anh: "Nhị Nha, ngươi cầm lấy đi."

Chẳng mấy chốc, Tiêu thị và Tiểu Diêu thị cũng mỗi người mang đến mười lượng bạc.

Ánh mắt của Tiêu thị...

Tống Anh không đành lòng nhìn.

Nhưng đây là việc chung của Tống gia, dù nàng không đành lòng thì cũng không thể ngăn cản người của những phòng khác tận hiếu.

"Cộng thêm mười lượng của nhị phòng, tổng cộng là tám mươi ba lượng bảy văn, vẫn còn thiếu nhiều." Tống Anh đếm xong, trầm giọng nói: "Ta là ngoại tôn nữ, dù thế nào thì cũng nên hiếu kính một chút, nhưng không nên vượt mặt phụ mẫu và các nương thẩm, vì vậy ta cũng góp mười lượng, số còn lại gần bốn mươi lượng bạc, ta có thể cho lão gia tử mượn trước, chỉ là không biết ai sẽ đứng ra viết giấy nợ."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK