Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Làm một con quạ gáy xám, nàng ấy thật sự không biết nhiều lắm.

Từ khi biết hóa hình, nàng ấy mới đi theo Rắn đại ca, được nghe không ít chuyện xưa của yêu quái.

 

Bây giờ, trong mắt nàng ấy, rắn tinh là lợi hại nhất.

 

Nàng ấy hận không thể đầu thai lại lần nữa, cho dù biến thành một con rắn nhỏ không có độc cũng được.

 

"Tống cô nương hẳn chỉ là một người bình thường, nhưng tay nàng cầm roi vàng, lại khác với những con người khác.

Tính cách dịu dàng lại cởi mở, cũng có lòng bao dung rất lớn đối với yêu quái chúng ta.

Dù nghe nói ta là rắn độc nhưng không hề ghét bỏ ta." Rắn tinh vô cùng nghiêm túc nói.

 

Hắn đã sống rất lâu, không còn ngây thơ như quạ gáy xám.

 

Hắn cũng biết con người vô cùng thù địch loài rắn.

 

Trên đời này còn có nghề bắt rắn đấy.

Gan của loài rắn bọn họ có thể làm thuốc, thịt có thể nấu canh, thế nhưng vẻ bề ngoài lạnh lùng, khó coi, không được người ta yêu thích như chó hay thỏ, chỉ cần xuất hiện ở khu vực của con người sẽ nghe thấy tiếng kêu sợ hãi, ghét bỏ.

 

Nhưng Tống cô nương kia lại không hề lộ ra bất cứ biểu cảm sợ hãi nào.



Rắn tinh dặn đi dặn lại, cuối cùng mới khiến hai con vật này yên tâm.

 

Còn dạy dỗ suốt đêm.

 

Hôm sau, khi tới giờ hẹn, hắn mới dẫn theo hai "vãn bối" tới nhà trọ.



Bị rắn tinh lải nhải dặn dò suốt cả buổi tối, hai yêu quái này đều hơi căng thẳng, lúc bước vào cửa cũng không dám ngẩng đầu lên, vừa qua khỏi cửa đã lập tức quỳ xuống "bịch" một tiếng, vội vàng lạy ba lạy.

 

Khiến Tống Anh sợ tới mức suýt nữa nhảy dựng lên.

 

"Đây là..." Mới sáng sớm, lễ hơi lớn rồi đấy?

Nàng còn chưa chuẩn bị bao lì xì... Không tốt lắm đâu!

Rắn tinh lại mỉm cười: "Bọn họ là tiểu bối, chào hỏi người là chuyện nên làm.

Nếu cô nương không ngại thì hãy thu nhận chúng nó.

Hiện giờ, chúng nó có thể miễn cưỡng duy trì hình người.

Mặc dù thời gian không dài nhưng ít nhiều cũng có thể dùng được."

"Đứng lên trước đi." Tống Anh thật sự cảm thấy quỳ như vậy không thích hợp.

 

Mặt còn thấy không rõ thì làm sao nói chuyện?

Hơn nữa, nàng cũng không biết từ khi nào mà bối phận của mình đã tăng lên...

Lúc này, hai yêu quái mới bò dậy.

 

Tống Anh cực kỳ hứng thú với tên của yêu quái, bởi vì dường như chúng nó đều lấy tên khá kỳ lạ, chẳng hạn như Ngưu Đại Lực, chẳng hạn như Thanh Liên, thậm chí còn có con rắn tinh trước mắt này, không ngờ lại tên là Kim Quang...

"Ta tên là Tống Anh, các ngươi tên là gì?" Tống Anh hỏi.

 

Hai yêu quái kia dè dặt ngước lên nhìn Tống Anh.

Hai yêu quái vừa nhìn đã đột nhiên cảm thấy...

Trong lòng hơi sợ, nhưng lại có cảm giác giống như nhìn thấy nương ruột...

"Tiên sinh nói bọn ta vẫn chưa có bản lĩnh hóa hình nên phải chờ tới lúc bọn ta có thể duy trì hình người liên tục mới lấy tên.

Bây giờ, hắn gọi ta là Hắc Nha, gọi hắn là A Vị." Quạ gáy trả lời.

 

Tống Anh cảm thấy tóc của cô nương này rất đẹp mắt.

 

Mái tóc đen nhánh, mềm mại, óng ả, đôi mắt vừa to vừa tròn như quả nho lại còn lấp lánh, trông cực kỳ có tinh thần.

 

"Hay là cô nương đặt tên cho bọn họ đi?" Kim Quang mở miệng.

 

"Được đó, được đó!" Hắc Nha vội vàng gật đầu.

 

Tống Anh hơi khó xử, nàng thật sự cũng là một phế vật đặt tên...

"Thật sự để ta đặt sao?" Tống Anh cau mày, thấy hai người lập tức kiên định gật đầu thì nói: "Ngươi biết bay, vậy gọi là Vân Thanh được không?"

"Được!" Hắc Nha lập tức gật đầu, "Từ hôm nay trở đi, ta tên là Hắc Vân Thanh!"

"..." Mí mắt của Tống Anh giật giật.

 

Nàng... chỉ nói hai chữ Vân Thanh thôi mà? Sao lại thêm chữ "Hắc" vào đằng trước chứ?!

Thế nhưng, ngay cả Ngưu Đại Lực đứng sau lưng nàng cũng không hề cảm thấy có gì không ổn, thậm chí còn vô cùng tán thành gật đầu!

Đối diện với ánh mắt của con nhím xinh xắn bên cạnh, Tống Anh có phần ngồi không yên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK