Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Miêu thị nghe thấy mấy lời này thì không nhịn được mà trợn to mắt.

 

Làm gì có ai dạy trẻ con như vậy...

Thà tin trẻ con chứ không tin người lớn? Chuyện này... Chuyện này không đúng!

Theo quan điểm của bà ta, thông thường khi trẻ con có mâu thuẫn với người khác thì hầu hết bà nương đều sẽ cảm thấy là trẻ con không hiểu chuyện nên mới náo loạn, nhất là những đứa trẻ năm, sáu tuổi này, ngay cả gà chó cũng chê, chỉ biết nói dối, khó dạy dỗ nhất.

Sao có thể...

"Đây chính là tôn tử của ta! Sao ta có thể bắt nạt nó chứ!? Đều do đứa nhỏ này không được dạy dỗ tốt nên mới ăn nói bậy bạ.

Các ngươi không thể ngăn cản tôn tử tới gặp ta..." Miêu thị lập tức nói tiếp.

 

Lời này lại chọc giận nhiều người hơn nữa.

 

"Trong số những đứa trẻ trong thôn, Lâm ca nhi là đứa hiểu chuyện nhất.

Ngươi làm nãi nãi mà còn cảm thấy nó không được dạy dỗ tốt sao?! Ta thấy ngươi đúng là không hề yêu thương Lâm ca nhi một chút nào.

Dù sao cũng là nãi nãi tự dưng chạy tới, đúng là không thân thiết nổi!"

"Chuyện này còn cần phải nói à? Chẳng phải bà ta chê Lâm ca nhi của chúng ta không phải là con ruột của Hoắc Nhung sao?!"

"Nhắc tới Hoắc Nhung... Hắn chính là đại ân nhân của thôn chúng ta, bây giờ chỉ có một đứa con là Lâm ca nhi này, ai bắt nạt Lâm ca nhi thì chính là gây sự với chúng ta! Cho dù ngươi là nương ruột của Hoắc Nhung thì cũng không được làm vậy!"

"Nhị Nha biết cách dạy dỗ trẻ con nhất.

Trẻ con trong thôn có đứa nào không nói tốt về nàng ấy?" 

"..."

Miêu thị hoàn toàn không ngờ rằng một câu nói của mình lại tạo thành kết quả như vậy.

 

Bà ta lập tức luống cuống: "Ta không có ý đó... Ta thương nó, cũng thương tức phụ nhi..."

"Thương thật hay giả thì bọn ta không biết, nhưng ta thấy sau này người nhà các ngươi vẫn nên cách xa Lâm ca nhi thì tốt hơn.

Lần này nó đã bị các ngươi đưa lên mái nhà, nói không chừng lần tới sẽ thật sự bị ép đi vào núi đấy? Nếu thật sự có chuyện gì xảy ra, ta liều mạng với các ngươi!" Trương bà tử phi một tiếng.

 

Nói xong, bà ấy nắm lấy bàn tay nhỏ của Hoắc Lâm: "Lâm ca nhi của ta đừng khóc.

Không để ý tới bọn họ nữa, về nhà thôi!"

Hoắc Lâm gật đầu, sau đó lấy trái cây trong ngực ra: "Vốn dĩ con muốn đưa cái này cho bọn họ ăn nhưng bọn họ lại làm con sợ.

Sau này con sẽ không bao giờ tặng đồ cho bọn họ nữa! Trương bà bà, thẩm tử, trái cây này tặng cho các người nếm thử! Ăn rất ngon!"

Trong ngực nó ôm đầy trái cây nhưng không hề chê nặng.

 

Lấy từng quả ra phát cho mọi người.

 

Nhìn thấy vẫn còn mấy người chưa có thì còn định về nhà xin nương nó thêm vài quả, đưa cho mỗi nhà một ít.

 

"Con đúng là đứa trẻ thật lòng nhất.

Trái cây mùa này rất quý giá mà cũng sẵn lòng lấy ra tặng cho người khác." Trương bà tử thở dài, "Răng a bà không tốt, không ăn được, con ăn đi.

Nhưng mà sau này đừng đưa thứ tốt cho đám người vô lương tâm kia nữa."

"Con biết! Vậy nên bọn họ vừa bắt nạt con, con lập tức gọi mọi người!" Hoắc Lâm mỉm cười ngọt ngào, mắt vẫn còn ướt lệ.

 

Dáng vẻ này làm trong lòng mọi người mềm nhũn, hoàn toàn bị thu phục.

 

Những lời này được nói ra trước mặt đám người Miêu thị, Miêu thị nghe xong thì nổi trận lôi đình, cả người đều không khỏe.

 

Sao có thể như vậy chứ?!

Có phải người trong thôn này bị bệnh hết rồi không!?

Không phải con cháu nhà mình, sao có thể nuông chiều như vậy chứ? Nó nói cái gì thì là cái đó sao? Nó là tiên trên trời hạ phàm chắc?!

Miêu thị hơi hối hận.

 

Hôm nay bọn họ thật sự đã quá vội vàng, đáng lẽ nên nhẫn nhịn một thời gian, nhẫn nhịn đến khi Tống Anh sửa lại hộ tịch.

Đến lúc đó, bọn họ đã là người của nhà nàng, nếu không hiểu chuyện, không nghe lời thì có thể tùy tiện đuổi người đi, thậm chí bán ra ngoài!

Bây giờ thì hay rồi, mới đến ngày đầu tiên mà đã đắc tội nhiều người thế này, phải làm sao mới tốt đây!

Được mọi người dỗ dành, không quá một lát sau, Hoắc Lâm đã hòa nhập với mọi người, cười hì hì.

 

Mọi người cũng không muốn lấy trái cây của nó, khi nó ra về thì nhét vào quần áo của nó, nhất quyết bảo nó mang về.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK