Nhưng nếu không bán số xà phòng mà nàng đưa thì dùng để làm gì chứ?
Không còn nghi ngờ gì nữa, chính là tự mình dùng.
Bao vô lại suốt ngày lượn lờ khắp thôn, trước giờ đều lôi thôi lếch thếch, luôn luôn mặc một bộ quần áo trông hơi dính dáp và cực kỳ bẩn thỉu, tóc cũng bốc mùi, người càng cà lơ phất phơ.
Nói dễ nghe chút thì là lưu manh, nói khó nghe chút thì là kẻ thất nghiệp ăn bữa nay không có bữa mai, không khác gì ăn mày, chẳng qua ngang ngược hơn ăn mày mà thôi.
Tống Anh không định thay đổi Bao vô lại, nhưng dù sao cũng phải giúp thôn dân rửa mắt!
Buổi tối, khi bọn Hoắc Lâm trở về nhà, Tống Anh còn không quên dặn dò bọn chúng.
"Sau này nếu nhìn thấy Bao vô lại thì khách khí một chút." Tống Anh nói.
Hoắc Lâm còn đỡ, nó trông rất đáng yêu, cho dù là Bao vô lại nhìn thấy nó thì cũng sẽ không nhịn được mà nhéo má mấy cái rồi cho hai viên kẹo.
Tống Đạt thì khác, vừa nghe thấy lời này, hắn đã sợ tới mức hồn bay phách lạc: "Nhị tỷ tỷ... đó là Bao vô lại đấy!"
"Ta đã nói rồi, sau này đừng gọi người ta là Bao vô lại nữa.
Cho dù là người tốt, nếu nghe lời này nhiều thì e rằng trong lòng cũng khó chịu.
Đạt ca nhi, ngươi gọi là thúc thúc cũng được, đều là hàng xóm láng giềng hết mà." Tống Anh nói.
"..." Tống Đạt và Tống Võ đều cảm thấy Tống Anh điên rồi.
Tống Tam Nha khá hiền lành nhưng nghe thấy lời này cũng bị dọa: "Có phải Nhị tỷ tỷ bị hắn... uy hiếp không?"
Nếu không thì sao? Sao đang yên đang lành lại bảo bọn họ khách khí chút?
"Không phải, hôm nay Bao vô lại này đã cảnh báo ta một chuyện, tuy rằng có mục đích riêng nhưng không thể phủ nhận rằng hắn cũng hơi tốt bụng.
Lòng tốt này cần được tận dụng tốt, bắt đầu từ các ngươi.
Nếu thấy hắn thì chào hỏi khách khí một chút.
Nếu có tiểu đồng bọn hỏi thì nói hắn tốt bụng giúp ta một chuyện.
Cải thiện thái độ của người khác đối với hắn có lẽ sẽ khiến người này trở nên tốt hơn một chút." Tống Anh nói tiếp.
Nàng luôn là người nếu người khác kính nàng ba tấc thì nàng kính lại mấy trượng.
Nếu nói Bao vô lại này là người đại gian đại ác thì cũng không đến mức đó.
Chỉ là lắm miệng, trêu ghẹo thị phi, trộm cắp vặt mà thôi.
Cũng có mấy phần trung thành với thôn, còn rất nghe lời Tống lý chính.
Lần này, Bao vô lại hẳn đã nói không ít chuyện của nàng ra ngoài, nhưng những chuyện này không phải bí mật gì nên Tống Anh hoàn toàn không để ý.
So với việc khiến Bao vô lại quỳ xuống đất thống khổ kêu la mình đã hối hận rồi thì nàng cảm thấy nhìn người này được toàn thôn khen ngợi sẽ càng thú vị hơn.
Chuyện Tống Anh dặn dò mấy đứa nhỏ Tống Đạt, bọn chúng đều nghe lời làm theo.
Bao vô lại thường xuyên xuất hiện trước mặt trẻ con trong thôn nên ngay ngày hôm sau, bọn Tống Đạt đã nhìn thấy người này.
Hiện giờ, Bao vô lại đang uy hiếp một đứa trẻ mười mấy tuổi, đòi tiền xu.
Ba người Hoắc Lâm nhìn nhau rồi dũng cảm bước tới.
"Bao thúc thúc!" Tống Đạt vội vàng hô một tiếng, "Hôm nay nhìn người còn đẹp hơn Tứ thúc của ta!"
"..." Bao vô lại nheo mắt.
Gì vậy...
Trong lòng Bao vô lại lúng túng, tối qua khi về nhà, hắn ta đã dùng xà phòng.
Chậc chậc, đúng là đồ tốt.
Tuy thời tiết hơi lạnh nhưng hề không ảnh hưởng tới chuyện hắn ta kỳ cọ ra hai cân bùn.
Sáng sớm hôm nay cũng cảm thấy thân nhẹ như yến, tóc cũng thơm tho hơn nhiều!
Tiểu đồng bọn khác thấy vậy thì ngơ ngác.
Sao lại gọi hắn ta là Bao thúc thúc...
"Bao thúc công!" Cái miệng nhỏ của Hoắc Lâm lên tiếng, "Người đang làm gì vậy? Nương ta nói hôm qua người giúp nàng một chuyện lớn nên đã bảo ta phải cảm ơn người thật tốt! Bao thúc công, không ngờ người là người tốt bụng như vậy đấy!"
"..." Bao vô lại nheo mắt.
Không đúng, khung cảnh này hơi quái dị, chẳng lẽ vẫn còn đang nằm mơ?
Bao vô lại theo bản năng nhéo mình một cái, sau đó...
Đau!