Bộ lông của con chồn này trông rất mượt, nhất là lúc này mới vào xuân, thời tiết chưa nóng, lông động vật cũng khá được giá.
Nếu để tới mùa hè thì lông trên người không còn mềm mại, đẹp đẽ như mùa đông nữa, giá cả cũng sẽ thấp đi rất nhiều.
Tống Anh nhìn thấy đôi mắt đen bóng của nó lộ ra mấy phần hoảng sợ thì đưa tay vuốt lông nó mấy cái, cong môi cười: "Ta thấy lông của ngươi rất đẹp, nếu có thể có thêm mấy con thì tốt rồi.
Dùng lông của các ngươi làm thành bao tay, chắc chắn sẽ bán chạy."
Mùa đông năm ngoái, Tống Anh cũng có nghĩ tới chuyện đan len nhưng vì quá bận mà không làm được.
Giờ phút này, con chồn bắt đầu hoảng sợ cào vào lồng sắt.
Tống Anh đã có thể xác định thứ này thật sự nghe hiểu lời nàng nói.
Chứng tỏ chỉ số thông minh của loài chồn thật sự rất cao.
Sau khi có linh trí, Đại Hoàng và Đại Bạch có thể nghe hiểu tiếng người ngay lập tức chủ yếu bởi vì chúng nó là gia súc, vốn ở chung với con người nhiều, linh trí vừa xuất hiện thì tự nhiên có thể hiểu được.
Giống như mấy con ếch con hơi ngốc dưới trướng Thanh Liên thì cần phải dạy dỗ thêm.
"Nếu ngươi nghe lời thì ta tạm thời giữ lại bộ lông của ngươi.
Gật đầu cho ta xem đi." Tống Anh nói tiếp.
Nàng vừa dứt lời, đầu của con chồn lập tức cử động.
Khóe miệng của Tống Anh cong lên: "Không tệ."
Tống Anh nói xong, ánh sáng màu vàng trong tay lóe lên rồi chui vào cơ thể của con chồn xem như đã đánh dấu, không sợ nó bỏ chạy.
Sau đó, Tống Anh mở lồng sắt ra, cố ý hù dọa: "Bắt đám chuột phá hoại lương thực tới đây.
Nếu bắt được đủ nhiều thì sau này còn có rất nhiều thứ tốt để ăn.
Nếu không làm việc cho tốt thì dù ngươi có thành tinh cũng vô dụng, còn không bằng bán lông."
Theo nàng biết, những loài vật như chồn hẳn sẽ thích ăn chuột, cá, ếch và các loại trứng côn trùng mới đúng, trừ phi không có đồ ăn, nếu không thì sẽ không xuống tay với gà con.
Có lẽ trong núi không sống nổi, quá đói nên mới bụng đói ăn quàng.
Chỉ thấy con chồn này vòng hai tay trước lại thành tư thế ôm quyền và khom người xuống, sau đó cơ thể màu vàng đất lập tức chui vào bụi cỏ, không thấy đâu nữa.
Khó trách lại được con người gọi là Hoàng Đại tiên.
Với tốc độ này và cơ thể linh hoạt thì đúng là có vẻ hơi thần bí.
Tống Anh lại liếc mắt nhìn con sói xám còn đang nhe răng bên cạnh, thở dài: "Ngươi phải nỗ lực hơn, nếu không thì chỉ có thể cúng mạng cho ta thôi."
Đã bắt được con mồi tới tay thì nàng không thể thả đi được đúng không?
Nếu lương thiện, ngây thơ đến mức như vậy thì nàng đã không thể sống nổi ở thế giới này rồi.
Động, thực vật đều có thể thành tinh, ăn cái nào mà không tạo nghiệt?
Sáng hôm sau, trong sân có thêm năm, sáu con chuột thật sự trông không được đẹp lắm.
Con chồn kia quả thực thông minh, không những biết bắt sống mà còn có thể nhét toàn bộ đám chuột này vào lồng sắt đã nhốt nó trước đây, đúng là thần kỳ.
Tuy rằng chuột không quá đẹp nhưng dù sao cũng là động vật, Tống Anh cũng nuôi thử.
Có thể sinh ra linh trí thì giữ lại, không thể sinh ra linh trí thì xem như chút thức ăn cho con chồn.
Chồn đương nhiên sẽ thích chuột được nuôi bằng linh gạo.
Vốn dĩ người của thôn trang cho rằng không thể nuôi được đàn gà, vịt này, hoàn toàn không ngờ đã qua nhiều ngày như thế mà vẫn còn nguyên vẹn, không bị mất con nào, thậm chí càng nuôi thì chúng càng chắc thịt.
Đáng tiếc, con sói xám mà Tống Anh bắt được không có gì thay đổi.
Nếu đã như thế thì kéo ra ngoài cho thôn dân được mở mang một phen, dùng để lập uy.
Sau khi các thôn dân sợ hãi hô lên vài tiếng thì tìm người biết xẻ thịt giết sói xám.
Tống Anh giữ lại bộ lông, còn phần thịt thì chia cho già trẻ trong thôn trang.
Những người già và trẻ nhỏ trong thôn trang này thật sự quanh năm suốt tháng không được nhìn thấy miếng thịt nào.
Chủ nhân mới hào phóng như thế khiến ai nấy đều cảm động đến rơi nước mắt, làm việc càng thêm hăng hái.