Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đã học cùng nhau lâu như vậy, không ít người biết Tống Tuân có một muội muội, nhà hắn ở do muội muội mượn cho hắn.

Vô tình hỏi đến, Tống Tuân lại khen ngợi muội muội tới tận trời, nói muội muội vô cùng giỏi giang, lại nói muội muội rất thông minh, thậm chí còn có một lần nói tiếc rằng muội muội hắn không phải là nam hài tử, nếu không chắc chắn có thể học tốt hơn hắn...

Lâu dần, những người quen biết Tống Tuân đều hơi tò mò.

Cũng không biết muội muội này có dáng vẻ như tiên nữ trên trời hay không nữa...

"Nghe nói Tống Nhị lang chỉ có một muội muội ruột, chắc hẳn là vị muội muội mà hắn thường khen ngợi nhỉ? Đáng tiếc đã có hôn phối rồi." Người lên tiếng là Đại lang Lãnh gia, có quan hệ không tệ với Tống Tuân.

Hắn và Tống Tuân cùng tuổi, trước đây không nghiêm túc học hành nên thành học sinh lớn tuổi ở lại lớp.

May mà trong thư viện cũng có nhiều học sinh chưa thi đậu đồng sinh, đa phần đều trên mười lăm tuổi nên không ai chê ai.

Lãnh Đại lang vừa nói xong, có người cười lạnh một tiếng.

"Trước đây ta từng nhìn thấy Tống Tuân tranh chấp với người khác, lúc ấy muội muội của Tống Tuân cũng có mặt. Nàng ta đội mũ có rèm, cứ như không thể gặp người khác được. Hơn nữa, nghe người khắc khẩu kia nói dung mạo của muội muội hắn vô cùng xấu xí... Chỉ có các ngươi mới tin lời Tống Tuân như vậy thôi." Lục Giai châm chọc.

Mọi người sửng sốt.  

Lục Giai từ trước đến giờ luôn chướng mắt Tống Tuân.

Tính tình của hai người này như nước với lửa. Lục Giai tính tình cao ngạo, quả thực có tài, là người siêng năng, hiếu học khác biệt trong lớp.

Lục Giai có xuất thân tốt, quê quán ở huyện Lễ này, nhưng trong nhà có người làm quan ở kinh thành. Tính tình hắn ta cao ngạo, muốn một phát ăn ngay nên trước giờ chưa từng tham gia khoa khảo.

Hiện giờ về quê, vốn dĩ không cần phải tới thư viện này, nhưng phụ thân hắn ta cảm thấy hắn ta không biết cách làm người, sau này có đỗ đạt làm quan cũng sẽ đắc tội với đồng liêu nên mới cứng rắn sắp xếp cho hắn ta vào đây.

Xung quanh là một đám học sinh ngay cả cái danh đồng sinh còn chưa có khiến trong lòng Lục Giai vô cùng bất mãn.

May mà đại đa số mọi người đều tâng bốc hắn ta, kính nể hắn ta.

Chỉ có duy nhất Tống Tuân này hờ hững lạnh nhạt với hắn ta, thậm chí số lần tiên sinh khen ngợi Tống Tuân còn nhiều hơn hắn ta.

Bây giờ nói ra lời nói tiểu nhân như vậy, Lục Giai cũng hơi mất tự nhiên, nhưng cuối cùng hắn ta vẫn bồi thêm một câu: "Ta nhớ rõ lúc ấy Tống huynh bán quả dại ở ven đường, ta chưa từng thấy loại quả đó ở kinh thành bao giờ nên mới tò mò nhìn thêm mấy lần. Vậy mà muội muội hắn... tính tình bá đạo, lừa mất 4 lượng bạc của người khác."

Mọi người vừa nghe thấy vậy thì ngơ ngác nhìn nhau.

"Không thể nào? Tống huynh bình thường nhã nhặn thật thà, muội muội hắn hẳn sẽ không tệ đâu..."

"Cóc ghẻ nhìn con của mình cũng không thấy ghê tởm." Lục Giai nói.

"Lục Giai! Lời này của ngươi có hơi quá đáng rồi đấy! Khinh nhục một nữ tử không phải hành động của quân tử đâu!" Đại lang Lãnh gia cảm thấy những lời này vô cùng khó nghe.

"Ta có gì mà quá đáng? Tống huynh suốt ngày khen ngợi muội muội của mình làm quấy nhiễu sự thanh tĩnh của ta, ta không đành lòng nhìn ngươi bị hắn lừa bịp nên mới nói thật mà thôi." Lục Giai cười lạnh một tiếng, miệt thị mọi người, "Nếu các ngươi cảm thấy ta nói dối thì đi xem là biết ngay."

Mọi người do dự trong chốc lát, lén lút đi nhìn một nữ tử có phải không được đứng đắn lắm không?

Lục Giai cũng xem như là người có thân phận, sau khi hắn ta mở miệng, có không ít người cảm thấy hắn ta nói rất đúng.

"Mỗi lần muội muội của Tống huynh gửi cho hắn ít đồ tốt, thỉnh thoảng cũng có phần của ta. Nếu đã như thế, hay là chúng ta cứ quang minh chính đại đến cảm tạ một phen?" Có người lên tiếng.

Tống Tuân là người tài giỏi và khiêm tốn, không phải kẻ cuồng khen muội muội.

Có điều, Tống Anh đối xử rất tốt với hắn, trước đây mỗi lần lên trấn đều phải mang theo không ít đồ từ nhà.

Tống Anh ở nhà tham ăn, lại phải nuôi con nên trong mùa hè đã nhiều lần làm lạp xưởng và cá khô, sau khi xử lý xong thì gửi cho Tống Tuân không ít. Còn có những lần Hoắc Lâm vào núi hái một ít nấm không dễ hái được để chứng tỏ năng lực của bản thân, Tống Anh đều không ăn một mình khiến Tống Tuân cũng được ăn ngon hơn rất nhiều.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK