Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không ít người nghe thấy vậy thì đều không khỏi tò mò.

 

"Này, đại thúc kia, chuyện ngươi nói rốt cuộc là thế nào?" Thiếu gia nhà giàu hỏi tiếp.

 

Chưởng quầy nhảy dựng trong lòng: "Vị thiếu gia này, hắn là tên lưu manh vô lại, không thể tin lời hắn nói.

Người như vậy chỉ cần đuổi đi thật xa, tránh làm bẩn tai các vị."

"Không thể nói như vậy được.

Bọn ta tới Thúy Nhan Trai các ngươi mua đồ, dù sao cũng phải biết cửa hàng này của ngươi có lương tâm hay không chứ? Lúc này cũng rảnh rỗi không có việc gì làm nên cứ nghe hắn nói thử.

Nếu hắn nói vô lý thì ta sẽ đưa người tới nha môn thay ngươi.

Nếu nói có lý thì tránh việc có người hãm hại cái mạng nhỏ của người ta.

Mọi người nói có phải hay không?" Thiếu gia nhà giàu kia cười nói.

 

Tất nhiên không phải tốt bụng làm chủ, chẳng qua là... cảm thấy thú vị.

 

Thúy Nhan Trai quả thực khinh miệt người nghèo, nhưng đối với con cháu nhà giàu thì lại hoàn toàn là một bộ mặt khác.

 

Hơn nữa, con cháu nhà giàu đều có lui tới với nhau, thái độ của một người cũng rất có thể ảnh hưởng tới danh tiếng của toàn bộ Thúy Nhan Trai bọn họ.

 

Ngụy Sài vui mừng trong lòng.

 

"Thiếu gia anh minh!" Lập tức dập đầu hai cái ngay tại chỗ.

 

"Nói đi.

Ta dám đảm bảo có ta ở đây, bây giờ không ai dám làm gì ngươi." Người nọ nói.

 

Lúc này không tố khổ thì còn đợi tới khi nào?

"Chuyện này phải nói từ mấy ngày trước.

Hôm đó, ta đi cá cược như thường lệ, chính là Viên quản sự này đột nhiên chặn đường ta.

Hắn lấy ra 20 lượng bạc, bảo ta dụ dỗ một người tên là Tống Phúc Sơn tới sòng bạc.

Tiểu nhân từng làm việc ở phường nhuộm, quen biết Tống Phúc Sơn cũng làm việc ở đó, quan hệ giữa bọn ta còn không tệ, người nọ xử sự đàng hoàng, thật sự là người thành thật..."

"Lúc ấy, tiểu nhân cũng không muốn đồng ý lắm nhưng tiểu nhân thật sự khốn khó, không chịu nổi cám dỗ nên đã gật đầu đồng ý."

"Sau khi nhận tiền thì đi tìm Tống Phúc Sơn, nhờ hắn giúp ta đi đặt cược, đó cũng là lần đầu tiên Tống Phúc Sơn tới sòng bạc.

Sau khi vào đó, hắn cũng bỏ thêm mấy văn tiền, vận may không tệ, cuối cùng quả thật đã thắng..."

"Ta lén theo dõi hắn mấy ngày, phát hiện hai ngày trước hắn quả thực không nhịn được, lại tới sòng bạc lần nữa... Như thế cũng xem như đã hoàn thành nhiệm vụ mà Viên quản sự giao cho ta... Vì vậy hôm nay ta tới tìm hắn lấy tiền.

Không ngờ, Viên quản sự không chỉ không đưa tiền còn cho người đánh ta bị thương..."

"Gia đình của Tống Phúc Sơn là nông dân, Thúy Nhan Trai bỏ ra nhiều tiền như vậy để ta hại hắn, trong lòng ta cũng rất tò mò nên trước khi làm việc đã đi hỏi thăm một chút.

Thế mới biết, hóa ra Tống Phúc Sơn có một chất nữ biết làm xà phòng, nhưng người ta hợp tác với Ý Quân Phường, chướng mắt thái độ của Thúy Nhan Trai... Chính vì vậy, hắn muốn khiến người nhà của cô nương đó nghiện cờ bạc, tốt nhất là bán ruộng, bán đất, bán thê, bán nhi!"

"Ta không lấy được tiền, trong lòng cũng thẹn với hảo hữu kia của ta... Ta biết ta khốn nạn... nhưng Thúy Nhan Trai này mới là đầu sỏ gây tội!"

"Phải rồi, lúc ta đi hỏi thăm còn nghe nói rất nhiều công thức của Thúy Nhan Trai là cướp của người khác đấy!" Ngụy Sài nói thêm.

 

Thúy Nhan Trai quả thực đa dạng sản phẩm, khách quen thường xuyên lui tới đều biết.

 

Còn về chuyện có phải cướp của người khác hay không...

Những người như bọn họ làm gì quan tâm loại chuyện này chứ? Chỉ cần bản thân dùng tốt là được rồi, dù sao thì bọn họ cũng đã bỏ tiền để mua, người cướp đồ của người khác lại không phải bọn họ.

 

Tuy nhiên, giờ phút này nói ra trước mặt nhiều người như vậy thì hoàn toàn khác.

 

Vào dịp lễ tết hoặc khi trong nhà có chuyện vui, những người giàu có như bọn họ đều làm chút việc thiện để tích đức.

 

"Chưởng quầy, chuyện này thật sự do nhà các ngươi làm sao?" Thiếu gia nhà giàu kia cau mày, "Nếu vậy thì các ngươi không đúng rồi.

Khoan không nói tới chuyện thuê người làm việc phải trả tiền, chỉ nói tới chuyện các ngươi làm thôi... Như vậy quá thất đức rồi.

Ta cũng biết Ý Quân Phường kia, cũng là cửa hiệu lâu đời mà? Trước khi nhà các ngươi tới đây, ta còn rất thích sản phẩm của nhà bọn họ..."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK