Đức hạnh.
Tống Anh nhìn Bao vô lại này, lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của Tứ thúc.
Nhớ năm đó... Tống Mãn Sơn cũng không khác gì Bao vô lại.
Bàn tay lớn duỗi ra, thấy người thì phải đòi tiền, lừa lớn gạt nhỏ, quả thực chính là ác bá.
May mà người này còn có chút lương tâm, sau này lại cưới một kiều thê, sinh được một nhi tử, nếu không bây giờ cũng giống Bao vô lại y như đúc!
Tống Anh mím môi, cuối cùng cười cười: "Gần đây ta cũng túng thiếu nên tiền bạc thì không có, nhưng mà... trong tay có ít xà phòng.
Ta cho Bao thúc hai bánh xà phòng nhé."
"Xà phòng à? Ta lấy thứ đó để làm gì?" Bao vô lại cau mày, nhưng rất nhanh lại hỏi: "Có thể bán lấy tiền không?"
"Có thể." Tống Anh cũng không phủ nhận.
Nàng đi về nhà, cầm mười bánh xà phòng hình thù kỳ quái ra.
Đây đều là những bánh xà phòng có hình dạng khó coi, không dễ bán, trong nhà còn có rất nhiều, thỉnh thoảng Tống Mãn Sơn sẽ đưa tới một ít, sắp chất đống thành núi rồi.
Bao vô lại cũng không chê bai.
Hắn ta biết xà phòng này rất quý, 20 văn một bánh, số xà phòng trong tay hắn ta... 10 văn tiền một bánh chắc chắn có thể bán ra được.
Nếu như vậy thì...
100 văn? Vậy cũng không ít.
"Đại chất nữ còn rất có nghĩa khí! Mãn Sơn huynh đệ không có nhà, ta chiếu cố ngươi cũng là chuyện nên làm, nhưng nếu ngươi đã hiểu chuyện như vậy thì ta sẽ nhận tấm lòng này!" Bao vô lại khoác lác, trông thật sự cay mắt.
"Tứ thúc của ta chắc chắn sẽ cảm ơn người." Tống Anh cười cười, "Bao đại thúc cũng đã lâu không nhìn thấy Tứ thúc của ta rồi đúng không?"
"Hắn à? Đúng là đã một thời gian rồi." Bao vô lại nói.
Ngày tháng không có Tống Mãn Sơn đúng là thoải mái.
Nhưng mà...
Nghe nói tiểu tử kia dẫn theo mấy huynh đệ có quan hệ không tệ cùng ăn sung mặc sướng khiến những người trong thôn trước đây thân thiết với hắn ta đều vô cùng hâm mộ.
Chỉ tiếc rằng, trong số những huynh đệ trong thôn có mấy người tạo phản với Tống Mãn Sơn để đi theo Bao vô lại, bây giờ đương nhiên không thể tới chỗ Tống Mãn Sơn nên lúc này vẫn còn oán trách hắn ta trong lòng đấy.
Nhớ tới chuyện này, hắn ta cũng nghẹn lửa giận.
"Tứ thúc của ta... bây giờ đang thay ta bán xà phòng này ở thành Dung.
Hiện tại..." Tống Anh cong môi cười, "Chắc chắn không chơi với người được rồi."
"Có ý gì?" Bao vô lại không thích nghe lời này.
"Người cũng biết Tứ thúc của ta là kiểu người vì sĩ diện mà khổ thân, trước đây không có tiền đã thích ăn mặc gọn gàng.
Bây giờ... tuy không phải cẩm y ngọc thực nhưng cuộc sống cũng không tệ, dẫn dắt các huynh đệ ăn sung mặc sướng.
Đây là xà phòng, đều là thứ hắn bán xong còn thừa lại.
Nếu Bao thúc nhìn thấy hắn thì chắc chắn sẽ không nhận ra đâu."
"..." Bao vô lại cảm thấy tim mình bị đâm một dao.
Tiểu tử Tống Mãn Sơn kia còn nhỏ hơn hắn ta mấy tuổi đấy, lăn lộn tốt như vậy sao?!
"Cũng là nhờ Tứ thúc có bản lĩnh." Tống Anh lại bồi thêm một câu, "Chờ Tứ thúc của ta về nhà, nếu nhìn thấy người một thân... bẩn thỉu, không chừng còn sẽ kiêu ngạo tự mãn nói mấy lời khó nghe.
Đến lúc đó... mong Bao thúc thông cảm một chút nhé?"
Bao vô lại cười không nổi.
Trước đây, các huynh đệ đều cảm thấy Tống Mãn Sơn thông minh, sau này nếu nhìn thấy hắn ta bươn chải được một cuộc sống tốt như vậy thì...
Bao vô lại đột nhiên cảm thấy địa vị của mình cực kỳ lung lay.
Nhưng có thể làm gì đây?
Nhìn nhìn mấy bánh xà phòng.
Trước mặt là người có bản lĩnh, toàn thôn đều biết Tống Anh hiểu chuyện, lương thiện, biết kiếm tiền.
"Đại chất nữ..."
"Ai, ta không tiện nói nhiều với người nữa.
Nếu không, sau này truyền tới tai Tứ thúc của ta thì hắn chắc chắn sẽ giận dữ dạy dỗ ta một trận, cho rằng ta phản bội hắn! Bao thúc, người tùy ý đi đi, ta còn có việc khác." Nói xong, Tống Anh đóng cửa lại.
Nếu bây giờ Bao vô lại còn đi bán xà phòng mà Tống Mãn Sơn bán xong còn thừa lại thì chắc chắn hắn ta hết thuốc chữa rồi.
Nam nhân có thể diện đều sẽ không làm như vậy.