Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chỉ là, số bạc này không thể chỉ do Đại phòng và Tam phòng bỏ ra.

Tiêu thị nhìn thoáng qua Tống Anh, rồi lại liếc nhìn Tiểu Diêu thị đang lén lút nhìn trộm ở trong sân.

"Phần của cha nương ta, ta sẽ chịu trách nhiệm, Tam thẩm bỏ ra bao nhiêu, chúng ta cũng bỏ ra bấy nhiêu." Tống Anh nói.

Cho dù nàng có thương lão gia tử đến đâu thì lúc này cũng không thể quyết định thay cho mấy nhi tử của lão gia tử, càng không thể nói sẽ trả hết tiền thuốc. 

Nàng vừa nói xong, Tiểu Diêu thị đứng cách đó không xa cũng nói: "Ta giống như Nhị Nha."

Tiêu thị thở phào nhẹ nhõm.

Như vậy, số tiền còn lại đều là phần của Đại phòng, vốn dĩ lần này lão gia tử ngất xỉu là do Đại lang gây ra, vậy nên Đại phòng phải bỏ ra nhiều tiền hơn cũng đúng thôi!

Nhưng bọn họ cũng biết, dù Đại phòng có khá giả đến mấy thì cũng không thể lấy ra được một trăm lượng bạc ngay lập tức.

"Chờ một chút." Mã thị đột nhiên lên tiếng, "Tiền thuốc quá đắt, cha ngươi cũng không có nhiều tiền như vậy."

Tống Dần Sơn sửng sốt một chút, ngay cả Đại Diêu thị cũng phải rụt lại một chân đã bước qua cửa, khó hiểu nhìn Mã thị: "Trước đây cha từng nói với Phúc Sơn rằng chỗ ông còn hai mươi lượng bạc..."

Phu quân của bà ta là trưởng tử Tống gia, lão gia tử luôn có gì nói đó với hắn, tuyệt đối không giấu giếm.

"Vẫn không đủ, chỉ có hai mươi lượng bạc, chỗ Phúc Sơn có thể lấy ra bao nhiêu?" Mã thị nói.

"Trong nhà… còn khoảng năm mươi lượng..." Đại Diêu thị nói.

Ngoài số tiền lão gia tử chia cho khi phân gia thì còn có ít bạc mà mấy năm qua bà ấy tích cóp từng chút một, tiếc là trước đây đã tốn không ít tiền để giúp Đại lang, nếu không sẽ còn nhiều hơn chút nữa.

"Đúng vậy, tính ra cũng mới có một trăm lượng thôi, vẫn còn thiếu ba mươi lượng." Mã thị nói.

"Ta sẽ đi tìm nương gia mượn thêm một ít…" Đại Diêu thị lập tức tỏ thái độ.

Lão gia tử bị nhi tử của bà ấy chọc tức đến nỗi đổ bệnh, lỡ như ông có mệnh hệ gì thì Đại phòng thật sự không còn mặt mũi nào mà sống tiếp nữa, cả nhà chỉ còn nước đi chết cùng nhau thôi!! 

Mã thị vô cảm nhìn bà ấy: "Mượn nhiều tiền như vậy thì sau này trả kiểu gì? Thế này đi, mỗi phòng bỏ ra mười lượng bạc, mua vài vị thuốc bình thường để bồi bổ. Số bạc đó đủ để ông ấy dưỡng bệnh lâu dài, sau này nếu ông ấy có thể tỉnh lại, ăn uống cẩn thận một chút là được rồi, hơn nữa, không được phép nói lung tung với bên ngoài, chỉ được nói là lão gia tử lớn tuổi, đi đứng không cẩn thận nên tự vấp ngã." 

"Nương?" Tống Dần Sơn cứ ngỡ là mình nghe lầm: "Ý nương là không chữa trị nữa sao?"

"Vẫn chữa! Nhưng không thể dùng loại thuốc đắt như vậy được! Lỡ như không chữa khỏi thì số tiền đó coi như đổ sông đổ biển! Một nhà nhiều miệng ăn như vậy, các ngươi định hít không khí mà sống sao!" Lần đầu tiên Mã thị dùng giọng điệu kiên quyết như vậy.

Tống Anh nhìn Mã thị, ánh mắt lạnh lùng hơn nhiều.

Trước đây, nàng chỉ nghĩ rằng Mã thị là một người ít nói, giờ nhìn lại, có vẻ dã tâm của bà ta cũng không nhỏ.

Mỗi phòng bỏ ra mười lượng, số bạc này thật sự dùng để chữa bệnh cho lão gia tử sao? Sợ rằng bà ta muốn nắm giữ số bạc đó để tiện đường bắt bí mấy hài tử mà thôi. 

"Nương, cha ta vẫn chưa chết, chúng ta có thể gom được số bạc này thì nhất định phải chữa trị cho cha!" Tống Dần Sơn thật sự bị nương hắn dọa sợ. 

Tống Đạt níu lấy áo Đại Diêu thị: "Ta không muốn gia gia xảy ra chuyện…" 

Đại Diêu thị run rẩy: "Bà bà, Đại phòng chúng ta nguyện ý bỏ tiền ra, ta không làm chuyện trái lương tâm, ông trời cũng nhìn thấy. Nếu thật sự không chữa trị cho lão gia tử, sau này Phúc Sơn cũng không thể ngủ yên được…" 

Bà ấy cũng rất tiếc tiền, nhưng giữa tiền bạc và nhi tử, cái nào quan trọng hơn?

Đạt ca nhi còn đang ở đây nhìn chằm chằm, nếu bà ấy không hiếu thuận với lão gia tử, sau này Đạt ca nhi cũng học theo, không hiếu thuận với bà ấy thì phải làm sao?

Vừa rồi bà ấy cũng đã nghe thấy những lời Đại nhi tử nói, bây giờ đầu óc giống như hồ dán, không dám nghĩ đến Đại lang vì quá đau lòng! 

"Nếu các ngươi còn coi ta là nương của các ngươi thì phải nghe lời ta, cha các ngươi sống đến tuổi này rồi còn phải uống loại thuốc đắt đỏ đó, dù ông ấy có tỉnh lại thì cũng khó mà yên lòng." Mã thị không thèm nâng mí mắt, vẫn kiên quyết như cũ. 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK