Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhìn mười mấy người ôm vết thương xuất hiện trước mặt, chưởng quầy cũng không thể hiểu nổi tình huống này.

 

"Rồi... Người đâu? Công thức điều chế đâu?" Chưởng quầy và Viên quản sự nhìn chằm chằm Cát Đại, hỏi.

 

"Đại chưởng quầy, bọn ta thật sự đã cố hết sức rồi, còn bị cô nương kia cướp mất 500 lượng bạc nữa đấy, bây giờ tiền cơm của các huynh đệ cũng là vấn đề.

Người xem... tiền này..." Cát Đại nhìn như đang thương lượng nhưng biểu cảm trên mặt lại có mấy phần uy hiếp.

 

Mấy năm nay, các huynh đệ kiếm được không ít, tám người bỏ ra tổng cộng 500 lượng, tính ra thì mỗi người không tốn quá nhiều.

 

Nhưng đó cũng không phải là khoản tiền nhỏ, không thể cứ mất trắng như vậy được.



Tâm trạng của Viên quản sự suýt nữa thì bùng nổ.

 

Đây không phải là lần đầu tiên hắn ta nghe được lời này.

Ngụy Sài lúc trước cũng nói y như vậy, không làm nên chuyện mà còn có mặt mũi đòi tiền bọn họ!

Sao tất cả những người đã gặp phải Tống Anh đều quái dị như thế?!

Lần này, Viên quản sự không còn quyết đoán như lần trước, tránh việc chọc tức những người này rồi khiến họ lật lọng, cắn ngược lại Thúy Nhan Trai như Ngụy Sài.

 

"Cát Đại, lúc trước chúng ta đã thỏa thuận với nhau rồi, các ngươi lấy được công thức điều chế về thì bọn ta sẽ đưa tiền.

Bây giờ các ngươi chưa lấy được công thức điều chế, bọn ta... thật sự không thể trả tiền được đúng không? Hay là như vậy đi, các ngươi nghĩ cách khác, nếu lần này lấy được công thức điều chế thì bọn ta sẽ bồi thường 500 lượng kia, ngoài ra... đưa thêm 100 lượng nữa." Viên quản sự lập tức nói.

 

Hắn ta đã nhận ra Tống Anh này là một tảng đá cứng!

Tiền tài động lòng người...

Cát Đại cau mày.

 

Nhưng nghĩ đến chỗ quỷ dị của Tống Anh, gã ta nhất thời hơi nhụt chí.

 

"Chẳng lẽ các ngươi lại sợ một tiểu cô nương như nàng sao? Nàng cũng không phải lũ lụt hay thú dữ gì, cho dù sức lực hơi lớn một chút, biết đánh nhau thì chỉ cần các ngươi tìm được cách đối phó, chắc chắn không khó thành công.

Chúng ta đã hợp tác không ít lần rồi, nếu chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong, e rằng Thúy Nhan Trai bọn ta sau này... phải mời người khác làm việc..." Viên quản sự nói tiếp.

 

Cát Đại không thể nào không động lòng.

 

"Không được, Tống Anh kia có sức lực lớn kinh người! Các ngươi không nhìn thấy đâu, nàng ta chỉ dùng một tay đã có thể bóp nát một cục đá! Huynh đệ bọn ta rơi vào trong tay nàng ta, không một ai có kết cục tốt!" Cát Đại mở miệng rồi lại nói: "Trừ phi... Trừ phi các ngươi bồi thường cho bọn ta 500 lượng bạc đã tổn thất và đưa thêm 1000 lượng nữa thì bọn ta mới cắn răng làm tiếp chuyện này.

Nếu không thì... không được.

Ta dám đảm bảo cho dù ngươi có đổi người khác thì kết quả cũng giống vậy thôi."

"Các ngươi như vậy là giở công phu sư tử ngoạm! Trước đây đã đưa các ngươi 100 lượng tiền đặt cọc rồi!" Chưởng quầy lập tức bật dậy.

 

Quá độc ác, như vậy nào có phải đòi tiền, quả thực là muốn đòi mạng!

1500 lượng, phải bán bao nhiêu hộp phấn mới kiếm lại được?!

Viên quản sự từng tiếp xúc với Tống Anh, biết người này thật sự có chút bản lĩnh.

 

"Dù sao thì Thúy Nhan Trai bọn ta cũng phải biết một chút về kế hoạch của các ngươi đúng không? 1500 lượng không phải con số nhỏ." Viên quản sự trấn an chưởng quầy.



Hai người nhìn chằm chằm Cát Đại kia.

 

"Tuy mấy huynh đệ bọn ta không có tiền như Thúy Nhan Trai các ngươi nhưng cũng xem như thông thạo đủ loại mánh khóe ở huyện Lễ này, chỉ cần đưa đủ tiền thì nhất định sẽ có cách xử lý người! 1500 lượng có thể khiến Tống Anh kia dính phải chút phiền toái, không thể sống yên ổn.

Nếu muốn công thức điều chế, thậm chí là mạng của cô nương kia... Một giá thôi, 3000 lượng!"

"..." Viên quản sự nheo mắt.

 

Hoá ra con số lúc nãy vẫn còn thấp?

"Đại chưởng quầy, bọn ta cũng không phải đồ ngu.

 

Tống Anh mới bán xà phòng được mấy ngày chứ? Vậy mà bây giờ đã mua được tòa nhà lớn rồi.

3000 lượng đối với các ngươi chỉ là chút da lông, không chừng sau này còn có thể giúp các ngươi kiếm tới mấy vạn lượng đấy! Bọn ta cũng không phải kẻ tham lam, chút tiền này chỉ để mua mạng mà thôi, vẫn cho người đủ mặt mũi."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK