Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngụy Sài chỉ thấy hoa mắt.

 

Rõ ràng một khắc trước, trong tay nữ nhân này cầm chút điểm tâm, vải vóc và mấy thứ linh tinh, nhưng sao chỉ trong chớp mắt lại không thấy đồ đâu nữa rồi!?

Cực kỳ hợp với hoàn cảnh chính là giờ phút này đột nhiên có một cơn gió nhỏ thổi qua.

 

Một cơn gió nhỏ hết sức bình thường lại khiến Ngụy Sài cảm thấy âm u, toàn thân run rẩy, sắc mặt tái xanh, chỉ chớp mắt mà quần đã ướt sũng: "Ngươi, ngươi là thứ gì..."

"Ngươi nhìn thấy rồi sao?" Giọng nói của Tống Anh vang lên như quỷ.

 

"..." Ngụy Sài giật thót trong lòng, "Không, không có... Đại tiên tha mạng! Đại tiên tha mạng!"

"Xét thấy ngươi vẫn còn chỗ hữu dụng, giữ lại cho ngươi một mạng! Nhưng nếu ngươi dám nói bậy ra ngoài..." Tống Anh dừng một chút, "Ta sẽ hầm ngươi lên ăn."

Nói xong, Tống Anh rời đi.



Chỉ để lại bóng lưng tiêu sái, đáng sợ đằng sau.

Trên thực tế, bên trong mũ có rèm, Tống Anh suýt nữa cười đến phát điên.

 

Bàn tay vàng thực sự thú vị!

Nàng cũng không sợ Ngụy Sài này ăn nói bậy bạ, dù sao thì... phải có người tin mới được chứ!? Huống chi, Ngụy Sài vừa mới thua sạch của cải, nói hắn ta phát điên nên nhìn lầm càng đáng tin hơn chuyện nàng là yêu quái!

Làm kẻ ác phải có giác ngộ của kẻ ác, Tống Anh cảm thấy bản thân mình không hề quá đáng chút nào.

 

Còn về Thúy Nhan Trai...

Để kẻ chân trần này đi náo loạn trước đã.



Sau khi làm xong chuyện này, Tống Anh cũng không quên chính sự, trước khi đi, nàng nói chuyện với Hoa chưởng quầy về tình hình bán xà phòng gần đây.

 

Xà phòng càng được hoan nghênh hơn dầu gội Thanh Ti, lượng hàng mà Tống Anh đưa tới hoàn toàn không đủ cho Ý Quân Phường bán.

Trấn này lớn như vậy, 20 văn một bánh xà phòng, hầu như nhà nào cũng có thể mua được, huống chi một bánh xà phòng còn có thể dùng được một thời gian, chuyện buôn bán cũng càng ngày càng tốt hơn.

 

Nhất định phải mở thêm chi nhánh.

 

Hơn nữa, sau khi vào đông, trong nhà cũng sẽ ít việc hơn một chút, càng có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn.

 

150 lượng hôm nay là tiền nàng kiếm được từ việc bán xà phòng và thẻ kẹp sách gần đây, đương nhiên chưa tính số tiền kiếm được bên thành Dung.

 

Lát nữa lại gửi cho Tứ thúc ít tiền.

Đã lâu như vậy, bên thành Dung hẳn đã tích lũy được chút vốn mới phải.

 

Tống Anh có thể khẳng định, chỉ cần mở cửa hàng này, nàng có thể khiến Thúy Nhan Trai gặp khó khăn trên trấn!

Hôm đó, Tống Anh gửi tin cho Tống Mãn Sơn.

 

Ba ngày sau, Tống Anh nhận được hồi âm.

Ngoài ra, Tống Mãn Sơn còn đặc biệt nhờ huynh đệ mà hắn ta tin tưởng tới đây tặng bốn tấm ngân phiếu.

 

"Đại ca nói, doanh thu tháng vừa rồi rất tốt, người giàu có ở thành Dung giống như đồ ngốc, hoàn toàn không cần chúng ta nhọc lòng, còn đặc biệt đặt hàng dài hạn ở cửa hàng của chúng ta.

Chủ nhân cứ yên tâm, hiện giờ tiền vốn đã kiếm được về, các huynh đệ đều có thịt ăn!" Người đưa ngân phiếu là người từng trải, tên là Quan Lực Xương, là nhi tử của Quan đại nương làm việc ở tiệm ăn Tống gia.

 

Đối với Tống Anh, Quan Lực Xương thật sự bội phục.

 

Đương nhiên, hắn ta đã gặp Tống Anh một, hai lần, mặc dù không nói được mấy câu, nhưng chuyện này không ảnh hưởng gì đến việc bọn họ tôn trọng Đại chủ nhân này.



Tống Mãn Sơn là huynh đệ của bọn họ, theo lý thuyết, chất nữ của huynh đệ cũng là vãn bối của bọn họ, nhưng nương hắn ta nói người cho ăn cho uống chính là tổ tông, không thể thất lễ.

 

Tuy bình thường mấy người bọn họ hơi hồ đồ nhưng cũng không phải không nói lý.

 

Trước đây, khi chưa có Tống Anh, ngay cả Mãn Sơn ca cũng phải thành thành thật thật tìm việc, một tháng kiếm 2 đến 3 lượng bạc...

Sau này, nhờ có đại chất nữ như tiên trên trời giáng xuống, bọn họ mới có tiền tiêu.

 

Mệt, khổ, nhưng cũng kiếm được nhiều tiền.

 

Các huynh đệ, người nào nhiều thì một tháng có thể kiếm được hơn 10 lượng, người ít nhất cũng được 4 đến 5 lượng.

 

Tất cả dựa vào bản lĩnh của mình để kiếm tiền, làm càng tốt, càng nhiều thì càng được Mãn Sơn ca trả nhiều tiền, càng được xem trọng.

 

Mãn Sơn ca cũng nói đây là cửa hàng đầu tiên, không kiếm được bao nhiêu tiền, chờ đến sau này mở cửa hàng bán xà phòng khắp cả nước thì lúc đó bọn họ chính là chưởng quầy! 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK