Tống Anh chuẩn bị đưa Đại Hoàng tới đây.
Ngoài ra cũng đưa mấy con ếch con có linh trí dưới trướng ếch tinh tới đây luôn.
Ruộng đồng ở đây cũng phải tưới đủ linh thủy, nơi này nhiều ruộng hơn hẳn mấy mẫu đất ở thôn Hạnh Hoa, chắc hẳn là có thể tăng tỷ lệ yêu quái thành tinh lên cao hơn.
Chưa hết, vị trí tốt, nhiều dã thú cũng tốt!
Dã thú trên núi đều sẽ có chút linh trí nhỉ?
Phàm là thứ có linh trí thì ít nhiều sẽ có thể cảm nhận được chỗ tốt của linh thủy, chắc hẳn cũng sẽ bị hấp dẫn tới đây.
Có thể bắt lại nuôi trước, nuôi đến khi chúng nó hóa hình là có thể giúp đỡ nàng làm việc.
Chỉ một cái thôn trang này chắc chắn là không đủ, sau này nếu có nhiều yêu quái hơn thì nàng phải mua thêm thôn trang...
Nhưng nghĩ đến đây, Tống Anh sửng sốt.
Còn sau đó nữa thì sao?
Khắp thiên hạ đều là yêu quái ư?
Đến khi nàng chết thì phải làm sao?
Nghĩ đến đây, đầu óc Tống Anh nóng lên, sau đó trong đầu toàn là không gian...
Có lẽ...
Có lẽ không gian của nàng là thế giới của yêu quái cũng không chừng?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện thì không thể xóa đi được.
Nàng muốn tìm cách khiến thế giới này càng ngày càng nhiều linh khí hơn.
Thế giới này có nhiều linh khí thì không gian sẽ hấp thụ được nhiều linh khí hơn.
Đến lúc đó, có thể nó sẽ càng lúc càng lớn hơn.
Trực giác của nàng nói với nàng rằng không gian này được trói buộc với linh hồn của nàng, nếu nàng không thành tiên thì chắc hẳn nó cũng có thể theo nàng cùng chuyển thế đầu thai.
Đến lúc đó…
Bên trong nuôi yêu quái thì có thể bắt đầu lại một lần nữa?
Đương nhiên, đây cũng chỉ là trực giác mà thôi, Tống Anh không dám đánh cược.
Yêu quái cũng là sinh mệnh, lỡ như sau khi cho vào không gian, cuối cùng bọn chúng cùng chết với nàng thì sao?
Vẫn là thành tiên thì ổn thỏa hơn một chút.
Tống Anh nhờ người mua không ít hạt giống và cây ăn quả, cũng như gà, vịt con, bắt đầu sắp xếp kế hoạch vực dậy thôn trang.
Trong thôn ít nam nhân nhưng người già và trẻ nhỏ cũng có thể dùng, chẳng hạn như nuôi gà, vịt, hoàn toàn không khó.
Trẻ con nhà nghèo trưởng thành sớm, bọn chúng biết gà, vịt là thứ tốt, nghiêm túc đối xử với chúng nó như báu vật, so với đám trẻ con nghịch ngợm, phá phách thì quả thực hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.
"Chủ nhân, nuôi gà vịt cũng chỉ lãng phí lương thực thôi.
Bây giờ là đầu xuân, mấy con vật trên núi cũng phải ra ngoài kiếm ăn.
Mũi chúng nó thính lắm, sẽ đánh hơi được đấy." Người quản lý thôn trang thở dài.
Từ trước tới nay, đối với những thứ xem như lương thực, bọn họ đều vô cùng cẩn thận.
Buổi sáng ra ngoài, buổi tối trở về, nhà nào cũng khóa chặt cửa sổ.
"Ta thấy mấy ngày nay người thường ra ngoài vào ban đêm, còn kiểm tra ngoài ruộng.
Chuyện này không ổn đâu, nếu có sói tới thì chỉ cần một phát là đã có thể cắn đứt cổ người rồi." Người quản lý thôn trang nói thêm.
"Ta trời sinh sức lực lớn nên không sợ dã thú.
Còn gà, vịt này, các ngươi chỉ cần cho ăn là được rồi, không thiếu tiền công của các ngươi đâu." Tống Anh nói.
Tống Anh định sẽ sử dụng hầu hết ruộng đất ở đây để trồng trọt cho riêng mình vì ở đây quá ít lao động, bọn họ hoàn toàn không lo liệu nổi quá nhiều việc.
Nhưng cũng không thể đuổi những người này đi được, bọn họ không có chỗ nào để đi, hơn nữa thôn trang cũng cần một vài người.
Vì vậy, hôm qua nàng đã quyết định cho mỗi nhà thuê sáu mẫu đất để tự trồng trọt, trong đó một nửa là ruộng tốt, một nửa là ruộng cạn, lương thực thu hoạch được thì để bọn họ tự giữ lại dùng, nộp hai phần địa tô là được rồi.
Nếu đã trồng xong ruộng nhà mình thì cũng có thể làm việc cho nàng, nàng sẽ dựa theo năng lực mà trả tiền công.
Bọn họ đều đồng ý, dù sao thì cũng không trồng được bao nhiêu lương thực, hơn nữa hai phần địa tô thật sự rất ít rồi.
Ngoại trừ đồng ruộng, Tống Anh còn nuôi chút gà, vịt, ngỗng, heo ở đây.
Bởi vì không có nhiều hộ nên sẽ giao một ít cho bọn họ chăm sóc.
Bọn họ chăm sóc súc vật có thể được nhận tiền công hoặc nhận một phần trong đàn, có điều, bọn họ tin chắc rằng không nuôi sống được mấy con nên đều chọn nhận tiền công.
Thấy chủ nhân là Tống Anh đã quyết định nuôi, người quản lý thôn trang cũng tôn trọng ý kiến của nàng, không khuyên nhủ gì thêm.
Chỗ này quả thực quỷ quái, gà vịt được đưa đến chưa tới ba ngày mà vào buổi tối, Tống Anh đã cảm giác được trong thôn có động tĩnh.