Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong lòng Ngụy Sài nghẹn khuất, chuyện hôm nay quả thực như sét đánh giữa trời quang.

Chỉ trong chớp mắt, hắn ta cũng không biết bản thân đã trải qua chuyện gì, sao nhà không còn, tiền cũng không còn chứ?!

Không giống những gì hắn ta nghĩ!

Thế nhưng nghĩ đến chuyện bản thân mình đột nhiên trở nên trắng tay, không còn một đồng nào để đi đánh bạc, thậm chí không còn nhà, phải tới phường nhuộm nhận chút việc vặt để kiếm tiền sống qua ngày, không còn tiền đi đánh bạc nữa thì lập tức luống cuống.

 

"Cũng không phải không thể trả lại tiền và nhà cho ngươi..." Tống Anh nở nụ cười ẩn ý.



"Đa tạ Đại chất nữ!" Hai mắt Ngụy Sài tỏa sáng, vội vàng nói.

 

"Đừng gấp." Tống Anh dừng một chút, "Muốn lấy lại tiền và nhà thì phải xem Ngụy đại thúc ngươi có thể làm tới đâu.

Ngươi làm nhiều thì ta trả lại nhiều, nếu làm không đủ thì ngươi đừng nghĩ tới căn nhà nữa."

Ngụy Sài giật mình: "Ngươi có ý gì?"

"Không phải Thúy Nhan Trai thuê ngươi dụ dỗ Đại bá ta đi đánh bạc sao? Nói cho cùng, người có thù oán với nhà ta không phải Ngụy đại thúc ngươi mà là Thúy Nhan Trai.

Chỉ cần Thúy Nhan Trai xui xẻo thì trong lòng ta không còn buồn bực nữa.

Nhưng ta chỉ là một tiểu cô nương, không có bản lĩnh lớn như vậy, không giống Ngụy đại thúc ngươi có thể giao dịch với Thúy Nhan Trai.

Vì vậy, chuyện lớn thế này đương nhiên phải nhờ Ngụy đại thúc ngươi giúp đỡ rồi." Tống Anh nói.

 

Ngụy Sài nghe xong, suýt nữa thì tức giận tới bật cười.



Nàng chỉ là một tiểu cô nương không có bản lĩnh?!

Vậy người ở trên chiếu bạc lúc nãy là ai!? Người thắng tiền của hắn ta là ai?

Hắn ta và Thúy Nhan Trai giao dịch với nhau? Cái đó gọi là giao dịch sao! Chẳng qua chỉ là Thúy Nhan Trai bỏ ra chút tiền để thuê hắn ta làm việc mà thôi, nói khó nghe một chút thì hắn ta chính là một con chó, có thể có bản lĩnh lớn đến đâu chứ!?

"Đại chất nữ, ngươi như vậy là muốn làm khó ta sao?! Khi đó, người liên hệ với ta là một quản sự của Thúy Nhan Trai.

Ta còn không biết người ta tên gì thì có thể làm được gì chứ..." Ngụy Sài thực sự hơi ngốc.

 

"Ngươi có thể làm được rất nhiều chuyện.

Ngụy đại thúc, tức phụ ngươi đưa con bỏ trốn, ngươi không có của cải, không thân không thích, ngoại trừ số tiền trong tay ta, ngươi cái gì cũng không có.

Cái gọi là chân trần không sợ đi giày, ngươi chính là kẻ chân trần, còn Thúy Nhan Trai đương nhiên là kẻ đi giày." Tống Anh nở nụ cười âm hiểm.

 

Ngụy Sài nghe xong thì sửng sốt.



Hóa ra hắn ta cũng là người lợi hại à?

"Vậy... Vậy ta có thể làm gì?" Ngụy Sài hơi ngây ngốc, ánh mắt nhìn thoáng qua túi tiền trong tay Tống Anh.

 

Nếu hắn ta giật lấy...

Ngụy Sài nghĩ như vậy rồi lại lắc đầu.

Chỗ này là giữa phố lớn, người qua lại đông đúc, nếu thật sự giật lấy, e rằng chưa chạy được hai con phố đã bị quan binh tuần tra bắt được...

Nếu là một con hẻm nhỏ không người thì tốt rồi...

Sao Tống Anh có thể không biết người này nghĩ gì? Làm nam nhân, đột nhiên chịu thua trước một tiểu cô nương, trong lòng đương nhiên không phục.

 

"Ta làm sao biết Ngụy đại thúc muốn làm thế nào chứ? Người giao dịch là ngươi và Thúy Nhan Trai, ta chỉ là một người ngoài, giữa các ngươi có mâu thuẫn gì không liên quan tới ta." Tống Anh đổi giọng.

 

"..." Ngụy Sài thực sự há hốc mồm.

 

Không phải nàng bảo hắn ta đối phó Thúy Nhan Trai sao? Sao lại đổi giọng rồi?

Ngụy Sài ngây ra một lát, sau đó lập tức hiểu rõ!

Tiểu nha đầu này cố ý giả ngu đúng không?! Nói thật dễ nghe nhưng trên thực tế lại bảo hắn ta náo loạn với Thúy Nhan Trai? Vậy mà còn không thừa nhận là nàng sai sử?

Ngụy Sài làm gì bị tiểu bối bắt nạt như vậy bao giờ? Trong lòng đương nhiên cực kỳ tức giận.

 

Chỉ đành cắn răng đồng ý ngoài mặt trước.

 

Tống Anh thấy hắn ta như vậy thì mỉm cười, không nói gì nữa, quay đầu rời đi.

 

Nhưng Tống Anh lại không vội rời khỏi trấn, giống như vô tình đi dạo ở các cửa hàng trên phố xá trong trấn, hơn một canh giờ sau mới quẹo vào một con hẻm nhỏ hẻo lánh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK