Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khiến những người chạy tới đều tức giận bừng bừng.

 

"Chuyện này là thế nào? Sao Lâm ca nhi lại leo lên mái nhà!? Đứa trẻ nhỏ như vậy mà các ngươi cũng nhẫn tâm bắt nạt sao? Nếu ngã xuống thì phải làm sao đây!?" Lão bà tử dẫn đầu tức giận tới mức khó thở.

 

Miêu thị vừa định giải thích nhưng lão bà tử kia lại không thèm nhìn bà ta lấy một cái, lập tức nhìn lên mái nhà, nhẹ nhàng nói: "Lâm ca nhi mau xuống dưới đi.

Có a bà ở đây, không ai có thể bắt nạt con! Chúng ta không sợ!"

"Trương bà bà, bọn họ nói sau này muốn bán nương con đi... Hắn, hắn còn đánh con.

Người nhìn mặt con đi, hắn bóp mặt con, bóp cằm con.

Hắn nói nếu con dám mách lẻo thì sẽ ném con vào núi cho sói ăn..." Hoắc Lâm nói tới đoạn đau lòng thì nước mắt rơi liên tục như không tốn tiền.

 

Nhóm người Trương bà bà nghe xong thì lập tức bùng nổ.

 

Trương bà bà kia nhấc chân lao tới trước mặt Miêu thị, quăng một cái tát qua!

"Bốp" một tiếng, chát chúa dễ nghe.



Miêu thị hoàn toàn ngây người!

"Có ai hù dọa trẻ con như các ngươi không?! Cho dù ngươi là bà bà của Hoắc nương tử thì cũng đừng hòng làm chủ nhân của nàng! Đứa nhỏ này chính là hương khói duy nhất của Hoắc Nhung.

Ta thấy các ngươi muốn ép người ta chết mới vui đúng không!? Hôm qua vừa nhìn đã biết các ngươi không phải thứ tốt lành gì rồi, không ngờ lòng dạ lại đen tối như vậy! Ngay cả trẻ con cũng không buông tha! Ta nhổ vào!" Trương bà bà tức muốn chết.

 

Lâm ca nhi kia chính là tâm can bảo bối của toàn bộ người trong thôn.

 

Mà bà ấy lại càng yêu thích đứa nhỏ này đến cực điểm.

 

Bà ấy mệnh khổ, thời trẻ sinh được chín đứa con nhưng cuối cùng chỉ còn hai đứa sống sót.

Bà ấy vừa thấy đứa trẻ trắng trẻo, mềm mại này thì lập tức nhớ tới mấy đứa con chết non của mình, ruột gan như bị nhúng vào chảo dầu!

Cũng là Lâm ca nhi hiểu chuyện, có một lần nhìn thấy bà ấy lau nước mắt, vậy mà lại tiến lên an ủi bà ấy, gọi "a bà" hết tiếng này đến tiếng khác, gọi tới mức lòng bà ấy cũng mềm đi.



Mỗi lần gặp đứa nhỏ này, chuyện đau lòng của bà ấy đều không hề bị gợi ra mà bản thân còn được nó dỗ dành đến vui vẻ! 

Đứa trẻ hợp lòng người như vậy mà còn có người bắt nạt!

Miêu thị suýt chết vì nghẹn một cục máu ở ngực.

 

"Trời ơi, quả thực vô cùng oan uổng!" Miêu thị vội vàng lên tiếng.

Bà ta không màng cơn đau trên mặt, phẫn nộ nhìn mọi người, nói: "Bọn ta làm gì nói mấy lời này chứ! Là, là đứa nhỏ này lãng phí đồ ăn.

Nương nó bảo nó tới đây tặng đồ, không ngờ sau khi nó đưa tới thì ném đồ đi, nói rằng thà đạp vỡ cũng không cho bọn ta ăn.

 

Đúng là muốn chọc bọn ta tức chết..."

"Đây chính là tôn nhi ngoan của ta! Nghe thấy vậy, trong lòng ta khó chịu chết đi được! Muốn khuyên nó mấy câu, có lẽ là do bọn ta quá xa lạ nên nó mới leo lên mái nhà.

Bọn ta muốn khuyên nó xuống nên mới nói mấy câu hù dọa nó thôi, nhưng tuyệt đối không hề nói muốn ném nó cho sói ăn, cũng không hề nói muốn bán người!" Miêu thị lập tức nói.

 

Đám người Hoắc Cường cũng vội vàng dè dặt gật đầu.

 

Hoắc Lâm thấy vậy thì hừ một tiếng.

 

Những người này đúng là quá xấu xa, chuyện đã làm mà còn không chịu thừa nhận, thật biết làm bộ làm tịch!

Hoắc Lâm nấc mấy tiếng rồi gục mặt xuống, trông cực kỳ ấm ức, sau đó kiềm chế tiếng khóc, càng trông giống như bị oan.

 

Bình thường, nó là đứa trẻ hiểu chuyện nhất.

 

Vì vậy, khi nhìn thấy nó như vậy, các thôn dân không làm sao tin được lời Miêu thị nói.

 

"Các ngươi cảm thấy Lâm ca nhi là một đứa trẻ dễ hù dọa đúng không?" Trương bà tử lạnh lùng nói, nhìn thấy có người mang thang tới, bế Lâm ca nhi xuống thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm, "Lâm ca nhi, sau này đừng tới đây nữa.

Nếu con không thích bọn họ thì chắc chắn là bọn họ không tốt."

"Đúng vậy, sau này chúng ta không tới nữa.

Đừng sợ!" Đằng sau cũng có phụ nhân không nhịn được mà lên tiếng.

 

Sở dĩ phụ nhân vừa lên tiếng này yêu thích Lâm ca nhi là bởi vì nàng ấy đã gả tới phu gia năm năm nhưng vẫn chưa có con, nhìn thấy Lâm ca nhi thì cảm thấy nó đáng yêu nên quấn quýt ôm nó mấy lần, không ngờ một tháng sau lại mang thai, bây giờ cũng sắp sinh rồi.

 

Vì vậy, trong mắt nàng ấy, Lâm ca nhi chính là phúc tinh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK