Những người khác cũng nghĩ như vậy, tuyệt đối không thể dễ dàng đồng ý!
Tống Anh đều có ơn với bọn họ, cho dù bây giờ không thể đuổi người đi thì cũng không thể dễ dàng tạo thêm phiền phức cho nàng, không thể để Tống Anh bị miệng lưỡi của mọi người ép đưa người về nhà được.
Bên kia đã có người đi mời Tống Anh.
Đáng tiếc, Tống Anh không có ở nhà mà đang ở trên trấn.
Không còn cách nào, đành phải nhờ người Tống gia lên trấn tìm Tống Anh về.
Dù sao thì quyết định thế nào còn phải xem ý kiến của bản thân Tống Anh.
Đám người Miêu thị kia nghe mọi người nói xong, vậy mà lại không tức giận, chỉ ủ rũ ngồi xổm ở cổng thôn.
Miêu thị mang vẻ mặt tang thương, cụ già đằng sau trông như có thể tắt thở bất cứ lúc nào, vô cùng đáng thương.
Phu quân mới của Miêu thị trông khá thật thà, tuy ba đứa trẻ đằng sau đã lớn nhưng đều trông thiếu ăn thiếu mặc, trên người còn có mùi chua chua.
Năm nay, các thôn dân thu hoạch được mùa nên mọi nhà đều mua thêm quần áo mới, ăn uống cũng ngon hơn, trông đầy đặn hơn một chút.
So sánh với nhau, thôn Hạnh Hoa giống như địa chủ giàu có đang khắt khe với người ở đáng thương.
Chỗ cổng thôn cũng có người đi đường đi ngang qua.
Đám người Tống lý chính cắn răng chờ đợi.
Chưa đến hai canh giờ sau, Tống Anh cuối cùng đã về tới.
Từ rất xa đã nhìn thấy xe lừa của nàng chạy như bay, cuốn tung bụi đất.
Giữa lớp bụi mù mịt là cơ thể cường tráng của con lừa trắng.
Tống lý chính thở phào nhẹ nhõm.
"Đó... là tức phụ nhi của con ta sao?" Miêu thị trông mong nhìn qua.
Đúng là một tức phụ nhi rất tốt.
Tuy còn hơi xa nhưng vẫn có thể nhìn thấy đôi tay của tức phụ nhi này trắng trẻo mềm mại, không thấy rõ dung mạo nhưng vóc dáng mảnh khảnh.
Quả thực không giống thôn phụ bình thường đúng không?
Hai mắt Miêu thị sáng rực.
"Xuyyyyyy!" Tới trước mặt mọi người, Tống Anh hô khẽ một tiếng, bảo Đại Bạch ngừng lại.
Chân lừa rơi xuống ngay trước mắt Miêu thị, suýt chút nữa thì đạp lên mặt Miêu thị khiến bà ta hoảng sợ, sắc mặt vốn vô cùng mừng rỡ chào đón lại lấm lem chút bụi đất, hai chân lùi về sau mấy bước.
Thấy trưởng bối trong thôn, Tống Anh không tiện ngồi trên xe lừa nữa.
Mỉm cười nhảy xuống đất.
"Lý chính gia gia, nghe nói con ma nhà ta đột nhiên có cha kế nương ruột tới tìm sao? Người đừng hù ta đấy nhé? Nếu con ma nhà ta và công công đã mất thật sự có người thân thì sao nhiều năm như vậy không nói với người một tiếng chứ?" Trên đường về, Tống Anh đã được nghe kể chuyện này nên sau khi trở về, nhìn thấy những người này, trong lòng nàng sáng như gương.
Nàng cũng không rõ những người này rốt cuộc có nhận nhầm người hay không.
Tuy nhiên, cho dù có nhận đúng thì cũng không thể dễ dàng đưa người về.
Thậm chí... tuyệt đối không thể sống chung dưới một mái nhà.
Tống lý chính đưa bức họa kia cho Tống Anh: "Nhìn... quả thực giống người Hoắc gia."
Tống lý chính đã nói như vậy chứng tỏ các thôn dân đều tin là thật.
Tống Anh cau mày, đảo mắt qua đám người Miêu thị.
"Thật sự là người nhà của con ma nhà ta sao?" Tống Anh cau mày, "Tuy rằng trông không giống lắm nhưng mà... Thôi, cũng không phải chuyện xấu.
Tới cũng đã tới rồi, vào thôn ngồi đi.
Có điều, nhà ta nhỏ, không ở được quá nhiều người.
Nếu các ngươi không chỗ nào để đi thì tìm lý chính gia gia thuê một căn nhà.
Thôn ta có rất nhiều nhà cũ.
Nếu là người ngoài bình thường thì cũng không dễ dàng được thu nhận như vậy đâu!"
Thật hay giả không quan trọng, nếu người khác tin thì chính là thật.
Nếu là người thành thật thì cho một căn nhà cũ, cắt một miếng đất hoang.
Nể tình Hoắc Nhung đã làm chuyện tốt nhiều năm như vậy, Tống lý chính sẽ không từ chối.
Nếu gây chuyện...
Tống Anh cười cười, không quan tâm những người này có nhi tử là ai, phu quân là ai.
Nếu dám ngang ngược trong địa bàn của nàng thì nàng nhất định sẽ khiến đối phương hiểu được cái gì gọi là ý nghĩa của cuộc sống.