Thái độ của Tống Anh vô cùng thản nhiên, trong khi Ngụy Sài lại cực kì giận dữ: "Ngươi cố ý lừa tiền của ta! Ta và ngươi có thù gì!?"
"Lừa? Sòng bạc có người làm chứng chúng ta cá cược với nhau, còn là ngươi chiếm hời.
Ta lấy ra 150 lượng, còn thứ ngươi lấy ra có trị giá chưa tới 100 lượng." Tống Anh cười khẩy, "Ngụy đại thúc vẫn nên sớm quay về thu dọn hành lý đi, ta muốn tới lấy nhà."
"Không được!" Ngụy Sài nóng nảy, "Ngươi... Ta đắc tội Thúy Nhan Trai các ngươi chỗ nào..."
"Không đọc kỹ khế ước sao? Ta họ Tống." Tống Anh rất thản nhiên.
"Tống..." Ngụy Sài thật sự không nghĩ nhiều, trên đời này có nhiều người họ Tống như vậy...
Nhưng gần đây, hắn ta đã làm chuyện thất đức kia, giờ phút này nghe vậy thì lập tức hiểu ra: "Ngươi, ngươi là người Tống gia?"
"Đúng vậy, Tống Phúc Sơn là Đại bá của ta." Lúc này, Tống Anh trả lời vô cùng thản nhiên.
"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Ta chỉ nhờ Đại bá ngươi giúp một chút mà thôi!" Ngụy Sài mạnh miệng.
Tống Anh cười cười.
Ngụy Sài thấy nàng không nói lời nào thì không khỏi chột dạ.
Lúc nãy, nữ nhân này nói mình là người của Thúy Nhan Trai, rõ ràng đã biết những chuyện hắn ta làm, bây giờ hắn ta còn không chịu thừa nhận thì có vẻ rất ngu ngốc.
"Tống cô nương, chẳng qua chỉ là chút chuyện nhỏ mà thôi.
Nếu không có ta, sau khi vào sòng bạc, làm sao Đại bá ngươi có thể kiếm được tiền? Ngươi không cảm tạ ta còn chưa tính, vậy mà còn lén lút làm ra loại chuyện này! Ngươi có tin ta đi nói với Đại bá ngươi không?! Tuổi còn nhỏ sao có thể có lòng dạ ác độc như thế chứ..." Ngụy Sài hùng hùng hổ hổ.
Tống Anh cũng không tức giận, chờ hắn ta yên tĩnh lại mới nói: "Giấy trắng mực đen, nếu ngươi không chịu thì có lẽ ta có thể nhờ người của sòng bạc giúp đỡ thực hiện khế ước nhỉ?"
Nếu sòng bạc đã thu tiền, cung cấp người làm chứng thì đương nhiên phải chịu trách nhiệm đến cùng.
Giục nợ, đòi nợ đều làm được.
Mà những chỗ như sòng bạc đều đã chào hỏi quan phủ, có chút thế lực, dân cờ bạc bình thường không dám trêu chọc.
Tống Anh vừa nói xong, sắc mặt của Ngụy Sài lập tức thay đổi.
"Rốt cuộc ngươi muốn làm gì!?" Ngụy Sài nghẹn một bụng lửa, "Nói cho cùng thì ta chỉ nhờ Đại bá ngươi giúp một chút, chỉ mới nhờ hắn một lần mà thôi!"
"Ngươi là một con ma bài bạc, sao trong tay lại có 10 lượng tiền mặt được? Còn không phải do Thúy Nhan Trai đưa cho sao? Chưởng quầy Thúy Nhan Trai là người như thế nào, lòng ta biết rất rõ.
Đã lâu như vậy mà trong tay ngươi vẫn còn nhiều tiền như thế, chứng tỏ lợi ích mà ông ta cho ngươi không chỉ có 10 lượng bạc.
Cho nhiều lợi ích như vậy chỉ để Đại bá ta tới sòng bạc một lần thôi sao?" Tống Anh lạnh lùng cười, "Nếu ta không đoán sai, nếu Đại bá ta vẫn chưa nghiện đánh bạc thì sau này ngươi sẽ còn tìm tới hắn nữa, mãi đến khi Đại bá ta nợ nần chồng chất mới thôi."
Sắc mặt Ngụy Sài lập tức thay đổi.
Đây là đoán được sao?
"Ngươi trêu chọc Đại bá ta, ta tới trả thù ngươi, chuyện này hợp tình hợp lý, ngươi có gì không cam lòng? Mau đưa nhà cho ta đi.
Vậy chẳng phải là… rơi vào kết cục lưu lạc đầu đường xó chợ sao?" Tống Anh lại cười một tiếng.
Trong lòng Ngụy Sài giật thót, lưu lạc đầu đường xó chợ?! Bây giờ sắp lập đông, hắn ta đã tiêu hết tiền, nếu nhà cũng không còn thì đến khi vào đông, chẳng phải sẽ bị chết cóng ở ngoài đường sao?!
Sắc mặt của Ngụy Sài thay đổi, hắn ta hoảng loạn hơn rất nhiều.
"Ngươi muốn thế nào!? Tống chất nữ, nể mặt ta và Đại bá ngươi là bằng hữu mà..."
"Ngươi và Đại bá ta là bằng hữu mà lại muốn hại hắn, Đại bá ta không dám kết giao với loại bằng hữu như vậy đâu." Tống Anh cười lạnh.
"Phải, phải, phải! Sau này ta không bao giờ đi tìm Đại bá ngươi nữa! Ta sẽ cút thật xa! Tuyệt đối không xuất hiện trước mắt Đại bá ngươi nữa! Ngươi thấy như vậy đã được chưa!?" Ngụy Sài vội vàng nói.