Tống Anh tức giận, một lát sau thấy Hoắc Triệu Uyên vẫn tỏ ra đúng lý hợp tình thì không nhịn được mà sinh ra ý chí chiến đấu.
"Nói như vậy, bây giờ ngài chính là Hoắc Nhung, không liên quan gì tới thân phận Hoắc Triệu Uyên?" Tống Anh hừ cười một tiếng, hỏi.
"Đương nhiên." Sắc mặt của Hoắc Nhung vô cảm.
Tống Anh nghe vậy thì cong môi cười: "Vậy được thôi.
Nếu ngươi đã là Hoắc Nhung thì hai ta phải sống chung đúng không?"
"Không sai." Hoắc Nhung gật đầu.
Mặt mày của Tống Anh tươi tắn hẳn lên: "Vậy không biết tướng công có bao nhiêu tài sản? Tài sản của Hoắc đại nhân thì không tính, ngươi cũng đã nói rồi.
Hơn một năm nay ngươi phải dưỡng thương, có lẽ cũng không kiếm được bao nhiêu tiền nhỉ?"
Hoắc Nhung móc trong ngực ra hai tấm ngân phiếu.
"Đây là số tiền mấy năm nay tích góp được, chỉ còn lại có 200 lượng.
Số tiền trước đây hoặc gửi về trong thôn hoặc cho các huynh đệ nên chỉ còn có bấy nhiêu mà thôi.
Nương tử quản lý gia đình, đương nhiên tiền bạc cũng phải giao cho ngươi.
Sau này nương tử cho ta miếng cơm ăn là được rồi." Hoắc Nhung trông khá nóng nảy.
Ngay cả lúc nói chuyện, người này cũng không nhanh không chậm, trông thật sự là người có tính tình tốt.
Nếu hắn không có thân phận Hoắc Triệu Uyên thì không chừng Tống Anh sẽ rất thích phu quân từ trên trời rơi xuống này.
Dù sao thì cũng không có nhiều nam nhân điềm đạm hợp ý như thế.
"Ngươi nghiêm túc sao? Tự sắp xếp cho bản thân mình 200 lượng?" Tống Anh hơi ngạc nhiên.
"Lời này của nương tử sai rồi.
Số tiền này do ta dùng thân phận Hoắc Nhung kiếm được từ mấy năm trước, tuyệt đối sạch sẽ.
Cho dù ta không làm xác chết vùng dậy thì làm goá phụ của Hoắc Nhung, số tiền này cũng nên là của ngươi.
Hy vọng nương tử đừng chê ít." Hoắc Nhung nói.
Tống Anh trầm mặc trong chốc lát.
Nàng hơi tò mò, kẻ có tiền đều chơi như vậy sao?
Một người có tới hai thân phận, chán cái này thì đổi qua cái khác?
Không phải là tâm thần phân liệt đấy chứ?
Tống Anh liếm liếm môi: "Vậy... Nếu là tướng công nhà mình thì ta muốn ăn... thịt của ngươi."
"..." Hoắc Nhung ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười, "Nương tử, sức khỏe của vi phu không tốt."
Tống Anh hừ một tiếng.
Không cho ăn thịt của thần tiên thì không có tác dụng gì.
"Được rồi! 200 lượng này xem như tiền cơm của ngươi khi sống nhờ ở đây!" Tống Anh cầm lấy ngân phiếu, "Nếu ngươi nói ngươi là Hoắc Nhung thì phải biết làm việc nhà nông.
Bây giờ ngoài ruộng có rất nhiều việc, cho dù sức khỏe của ngươi không tốt thì cũng phải phụ giúp, dọn cỏ, bón phân đều phải làm, còn có mấy mẫu đất trồng đậu cũng giao cho ngươi.
Tướng công không có ý kiến gì chứ?"
Hoắc Nhung cắn răng: "Ta cày ruộng, ngươi dệt vải chính là chuyện vui của đời người.
Được thôi."
"Tướng công thật sự ngây thơ.
Ngươi phóng mắt ra nhìn phu thê nhà hàng xóm đi, chuyện vui của đời người chỉ là mộng tưởng, củi, gạo, mắm, muối mới là hiện thực.
Chỉ có tân nương mới là tiểu tức phụ nhi dịu dàng, nhi tử của ta đã lớn như vậy, ta đã trở thành phụ nhân đanh đá từ lâu rồi.
Tướng công có thể nhẫn nhịn được thì nhẫn nhịn, không thể nhẫn nhịn nổi thì chỉ có thể quay lại quan tài của mình mà nằm thôi." Tống Anh nói xong, cong môi cười.
"Nương tử nói rất đúng.
Nếu như thế thì chúng ta cũng là lão phu lão thê, không cần nói tới những nghi thức xã giao đó.
Sau này ta ngày đêm cày cấy, ắt sẽ cho ngươi một cuộc sống tốt rồi sinh thêm mấy tiểu tử nữa." Đầu óc của Hoắc Nhung hồ đồ, cũng bắt đầu nói năng bậy bạ.
Tất cả đều do tiểu bà nương trước mắt này chọc tức hắn.
Nghe thử lời nàng nói đi, hắn cũng đã tới rồi mà còn bảo hắn lăn trở về lòng đất sao?
Ai thích chết thì chết, dù sao thì bây giờ hắn cảm thấy tồn tại rất có ý nghĩa.
"Ngày đêm cày cấy?" Tống Anh nghiến răng cười: "Sức khỏe của tướng công suy nhược, ngươi vẫn nên tĩnh dưỡng cho tốt đi."
Nói xong, Tống Anh túm Hoắc Lâm tới đây: "Nhi tử, quỳ xuống.
Đây là cha ruột của con, con là đích trưởng tử của hắn."
Nàng không tin đường đường là Võ Thần Vương mà lại có thể chấp nhận niềm vui làm cha!