Tống Đạt nói năng mạch lạc, rõ ràng khiến lão gia tử không biết phải nói gì, nhìn chằm chằm tôn tử này một lúc nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định nên quay sang nhìn Tống Võ.
"Đại ca ngươi trước đây cũng thương các ngươi, nếu sau này hắn không có kết cục tốt thì trong lòng ngươi cũng sẽ khó chịu đúng không?" Tống lão gia tử hỏi.
Tống Anh cũng không ngăn cản.
Đây là sự kiên cường cuối cùng của lão gia tử.
Tống Võ rất vô tội, trông vô cùng ngoan ngoãn: "A gia, Đại ca chưa từng thương bọn ta."
"..." Lão gia tử sửng sốt.
"Đại ca trước đây chỉ biết bắt ta và muội muội làm chân chạy vặt cho hắn, còn lén lút đánh Tam Nha hai lần. Khi đó Tam Nha còn rất nhỏ, khóc đến mức suýt mất tiếng..." Tống Võ thành thật trả lời.
"Chuyện từ khi nào!?" Lão gia tử hoảng sợ.
"Là lúc Tam Nha ba tuổi. Lúc ấy nhà ta có khách tới, người còn bảo Đại bá nương và nương ta giết gà. Khi đó Tam Nha nhìn chằm chằm vào đĩa thịt, người cho Tam Nha một cái đùi gà, Tam Nha chia một nửa đùi gà cho ta. Sau đó, bọn ta ra sân chơi với nhau, Đại ca đá Tam Nha ngã xuống đất, nói Tam Nha là đồ lỗ vốn."
Lão gia tử nghe xong thì cảm thấy khó tin: "Sao lúc ấy ngươi không nói với ta?"
"A gia thương Đại ca, bọn ta không dám nói." Tống Võ trả lời.
Lão gia tử giật mình, nghĩ đến tiểu tôn nữ kia của mình.
Ông còn nhớ rõ chuyện này. Mấy đứa trẻ Tam phòng đều ngoan ngoãn, từ nhỏ đã không tranh không đoạt. Năm ấy khi tiểu nhi tử kia của ông đính hôn, mời thông gia đến ăn cơm đã hầm một con gà. Tam Nha đưa mắt nhìn đầy trông mong, khi đó ông nghĩ tiểu nha đầu này đã ba tuổi mà còn chưa ăn được mấy miếng thịt, cũng sợ thông gia chê cười nên cho Tam Nha cái đùi gà định gắp cho Đại lang.
Không ngờ...
Haiz!
Mấy năm nay, trong lòng hai đứa nhỏ này đã trách ông bao nhiêu chứ?
"A gia, chuyện lúc trước ca ca ta không được tiếp tục đi học cũng do Đại ca xúi giục mà ra. Lúc ấy tiên sinh ở trường tư thục đã chuẩn bị cho ca ca ta sang năm đi thi thử, có thể thấy ca ca ta thật sự có tài." Tống Anh bổ thêm một dao.
"Từ nhỏ đã biết hãm hại huynh đệ, nếu lúc này người vẫn tiếp tục chịu đựng thì không chừng sau này sẽ gây họa cho toàn tộc đấy." Tống Anh nói tiếp.
Lão gia tử đã hoàn toàn từ bỏ hy vọng cho Tống Hiển cơ hội sửa đổi.
Ngay cả Tam Nha còn nhỏ như vậy mà cũng đánh, Đại lang quả thực hư hỏng tận gốc rễ!
Giày vò người lớn, bắt nạt trẻ nhỏ...
"Còn chịu đựng gì nữa? Không có bạc để hắn đòi đâu, hắn muốn đi ở rể thì cứ đi! Ta biết ngươi sợ ta hối hận, sau này sẽ chỉ vào mũi ngươi mà mắng ngươi, nhưng ngươi yên tâm đi, bộ xương già này đã chấp nhận rồi." Lão gia tử thở dài.
Tống Anh cười nhạt.
Hoắc Lâm nãy giờ vẫn luôn im lặng, lúc này mới nhìn lão gia tử, nói: "Thái công đừng đau lòng, mấy người bọn ta đều sẽ hiếu thảo với người."
Tống Anh liếc nhân sâm tinh một cái.
Làm yêu tinh gì chứ, làm chó săn thì tốt hơn, nhìn cái miệng nhỏ nhắn với dáng vẻ đáng thương này đi, có người lớn nhà ai nhìn thấy mà không mềm lòng chứ.
Quả nhiên, lão gia tử nắm tay nó kéo qua: "Ngươi là đứa trẻ ngoan... nhưng thái công có lỗi với ngươi, trước đây còn nói muốn giữ linh chi giúp ngươi..."
"Thái công đừng để chút chuyện nhỏ này trong lòng nữa! Không phải chỉ là một cây linh chi thôi sao? Nếu thái công vẫn muốn thì ta vào núi hái là được!" Nhân sâm tinh tỏ vẻ chuyện này không hề khó khăn chút nào.
"Đừng!" Lão gia tử lập tức nhảy dựng, "Trong núi nguy hiểm, ngươi còn nhỏ đừng có chạy loạn!"
"Vậy thái công đừng nghĩ nhiều nữa nhé!" Hoắc Lâm cong môi cười nói.
"Được, được! Không nghĩ, không nghĩ nữa!" Lão gia tử tuy đau lòng nhưng nhìn ba đứa trẻ này thì không còn rối rắm nữa.
Vốn là không còn lựa chọn nào khác, suy nghĩ nhiều như vậy lại đau đầu chóng mặt, nói không chừng sẽ ngất xỉu.
Nghĩ như vậy, trong lòng Tống Lão Căn đã thoải mái hơn nhiều.
Tiếp tục chờ thôi. Ông tin chắc tôn tử này của ông đang gấp gáp muốn chọc tức ông, có lẽ còn đi suốt đêm mang theo công văn về đây đấy!