Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trời xanh chứng giám, Tống Tuân là hảo hữu của hắn ta lúc nào chứ?!

Thế nhưng tổ mẫu của hắn ta không chịu nghe hắn ta giải thích, cảm thấy hắn ta bình thường không xem ai ra gì, hiếm khi tiêu tiền mua một trăm cái thẻ kẹp sách, chắc chắn là có tình cảm sâu đậm với Tống Tuân kia!

Phải rồi, còn tiện thể hỏi thăm gia cảnh của Tống Tuân!

Sau khi biết rõ, tổ mẫu còn khen hắn một phen!

Đầu tiên nói Tống Tuân xuất thân nông dân những vẫn không quên cầu học, tinh thần đáng quý, nhà nghèo sớm muộn gì cũng sinh ra quý tử, tiếp đó nói Tống Tuân cầu học muộn nhưng nghe nói thực lực không tầm thường, có thể thấy được là người chăm chỉ, khắc khổ, kế đến nói muội muội Tống Tuân bán hàng trước cổng thư viện, người làm ca ca này không chỉ không chê mà còn biết giúp đỡ, chứng tỏ tính cách không lệch lạc, sau lại nói...

Trong mắt tổ mẫu hắn ta, Tống Tuân nghiễm nhiên chính là một nhi lang tốt.

 

Sau khi dứt lời, nghe nói Tống Tuân đã mười bảy mà vẫn chưa đính hôn thì bắt hắn ta đưa về nhà để gặp mặt...

Lục Giai thật sự hơi hoảng.

 

Nghe tổ mẫu hắn ta nói xong, trong đầu hắn ta không khỏi nhớ tới cách đối nhân xử thế của Tống Tuân.

 

Quả thực là không có chỗ nào có thể bắt bẻ...

Vậy nên lúc này khi Tống Tuân tới đây, dù mang theo mấy phần khiêu khích nhưng hắn ta vẫn có thể bình tĩnh nói chuyện.

 

"Tống huynh... chuyện lần trước là ta không đúng.

Lần sau gặp được Tống cô nương, ta nhất định sẽ thật lòng tạ lỗi, còn xin Tống huynh đừng cười nhạo ta." Lục Giai thành thật nói.

 

Tống Tuân thật sự ngạc nhiên.

 

Dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn ta, sau đó không nhịn được mà cảm thấy Lục Giai này có thể đã bị Vệ công kí.ch th.ích đến điên rồi.

 

Một người cực kì cao ngạo, vậy mà bây giờ lại thật lòng xin lỗi?

"Trước đây... nhìn thấy hai huynh muội các ngươi cãi vã với người khác, sau lại phát hiện Tống huynh cũng là người đọc sách, cảm thấy Tống huynh làm mất mặt người đọc sách, vì vậy có chút thành kiến với Tống huynh.

Nhưng khi ở nhà, tổ mẫu đã răn dạy ta, ta mới biết được bản thân mình đã sai.

 

Ta đã không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ cho Tống huynh, tự ý suy đoán, quả thật là hành vi của tiểu nhân." Lục Giai nói tiếp.

 

"..." Tống Tuân đột nhiên hơi hoảng.

 

Lùi về sau một bước.

 

"Tổ mẫu nói, nếu ta có điều nghi hoặc thì có thể đích thân hỏi ngươi..." Lục Giai nói tiếp.

 

 

"Lục công tử... muốn hỏi gì?" Sau khi suy nghĩ một chút, Tống Tuân cũng thản nhiên hơn.

 

"Lúc ấy ta không rõ vì sao hai huynh muội các ngươi lại muốn lừa tiền của người nọ.

Gần đây nghĩ lại mới nhớ ra lúc ấy ta chỉ nhìn thấy nửa đoạn sau, trước đó đã xảy ra chuyện gì thì ta không biết..." Lục Giai ăn ngay nói thật, lúc này đột nhiên cảm thấy trong lòng thư thái, thoải mái hơn nhiều.

 

Hóa ra... cúi đầu cũng không khó như vậy.

 

"Người Lục công tử nói chính là đồng môn của ta ở trường tư thục trong thôn, quan hệ giữa ta và người nọ vốn không tốt.

Năm ta mười hai tuổi, hắn cùng người khác hợp lực đổ oan ta ham chơi, không chịu học hành trước mặt tổ phụ.

Khi đó trong nhà khốn khó, cộng thêm nhiều nguyên nhân khác khiến tổ phụ tin lầm lời hắn nói.

Vì thế, ta phải bỏ học về nhà, tạm dừng năm năm... Lúc ấy, ta và muội muội bán hàng, cũng là hắn chủ động tiến đến, cho rằng có thể chiếm được hời..."

Tống Tuân vốn dĩ không muốn giải thích nhiều hơn, nhưng nghĩ đến Tống Anh thông minh, hiểu chuyện, là một muội muội tốt như vậy, thế mà lại bị người khác hiểu lầm thì trong lòng không vui, thế là nói thêm mấy câu.

 

 

Hai người nói qua nói lại, vậy mà trò chuyện không ít.

 

Tống Anh còn chờ hắn quay lại trả lời, không ngờ chờ một lần là cả một canh giờ.

 

May mà Tống Anh còn có con lừa ở cùng, nếu không lúc này chỉ có thể ở bên ngoài lo lắng suông.

 

Khi Tống Tuân đi ra, Tống Anh rất ngạc nhiên.

 

Vậy mà hắn và Lục Giai kia lại vai kề vai.

 

Đã nói sẽ giúp nàng xả giận mà chỉ trong chớp mắt, hai người này đã thân thiết một cách bất ngờ rồi? Vẻ mặt kia, thái độ kia nghiễm nhiên chính là hảo huynh đệ!

Tống Tuân vốn là người dễ ở chung, chỉ cần Lục Giai không hất mặt lên trời, hai người tự nhiên có thể trò chuyện với nhau rất vui.

Dù sao thì tài học của Lục Giai là thật, hiểu biết của hai người tương đồng, tuổi tác xấp xỉ, đều có chí ngu to lớn, đương nhiên có thể nói chuyện với nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK