Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Viên quản sự cười gượng một tiếng: "Tiểu lang quân, cho dù chỉ có ba lăm ba sáu mẫu ruộng nước, thì... Hằng năm thu hoạch cũng không ít mà? Nếu công thức làm xà phòng cứ để trong tay Hoắc nương tử, hao tâm tổn trí mười năm cũng chưa chắc kiếm được nhiều tiền như vậy đâu!"

Hoắc Lâm nhíu mày.

Hắn xác định rồi, người này chính là một kẻ lừa đảo. 

Nương hắn nói rằng xà phòng là vũ khí lợi hại của nàng, hình như còn nói là một trong ba đại pháp bảo, có nó thì cả đời không lo ăn uống, vàng bạc đầy nhà, vậy nên tuyệt đối không chỉ có giá năm trăm lượng!

"Thái công đừng tin hắn, hắn chỉ đến để lừa lấy công thức thôi." Vẻ mặt Hoắc Lâm rất nghiêm nghị, sau đó sử dụng bản năng của yêu tinh để nhìn thử công đức của Viên quản sự một chút, lập tức càng thêm chán ghét: "Cả người ngươi đen thùi lùi, vừa nhìn đã biết từng làm không ít chuyện thất đức, ngươi mau đi đi, đừng làm liên lụy đến thái công của ta!"

Người làm việc xấu, sớm muộn gì cũng sẽ chịu báo ứng.

Đạo trời sáng tỏ, nhân quả tuần hoàn.

Tất nhiên, ý hắn không phải là những người nghèo khổ đều do kiếp trước làm nhiều chuyện ác, hắn không thể nói rõ về chuyện đầu thai này, nhưng có những người làm chuyện ác quá nhiều thì thân nhân, tuổi thọ và tâm tình của họ đều sẽ bị ảnh hưởng, nếu ở dưới địa ngục không bị trừng phạt và tẩy sạch tội lỗi, có lẽ sẽ đầu thai làm súc sinh chăng?

Hoắc Lâm cũng là lần đầu tiên thành tinh, chỉ mới nghe nói về việc này nên không hiểu rõ.

Nhưng dù vậy thì hắn vẫn biết nên tránh xa những người có công đức thấp một chút, lỡ như ngày nào đó ông trời đột nhiên nổi giận, giáng sét xuống đánh kẻ xấu, hắn cũng bị liên lụy thì sao?

Sắc mặt Viên quản sự lập tức trở nên khó chịu: "Tiểu công tử đừng nói bừa, ta là thành tâm đến bàn chuyện làm ăn mà..."

"Tống lão gia, năm trăm lượng mà ngài còn thấy ít sao? Ba hay năm mươi lượng bạc đã có thể sửa sang ngôi nhà này từ trong ra ngoài rồi, năm trăm lượng... đủ để ngài mua vài nô bộc hầu hạ, thậm chí là mua một căn nhà lớn ở trên trấn rồi!" Viên quản sự nghĩ rằng gia đình này không hiểu biết về tiền bạc.  

"Viên quản sự, năm trăm lượng... đối với nhị tôn nữ của ta mà nói thì quả thật hơi ít, ta cũng không muốn giữ ngài lại lâu nữa, giữ lại cũng vô ích thôi, đợi Nhị Nha về rồi cũng phải mời ngài đi, vậy nên..." Lão gia tử cười gượng một tiếng.

Mặt Viên quản sự tối sầm lại.

"Tống lão gia không sợ để Hoắc nương tử bỏ lỡ nhiều bạc như vậy, nàng sẽ tức giận sao?" Viên quản sự nén giận nói.

"Không đâu, nương ta có bản lĩnh, sẽ không coi trọng những thứ này đâu!" Hoắc Lâm hét lên.

Lúc này, Viên quản sự mới nhận ra tiểu tử luôn mồm gọi nương này là ai. 

Thì ra là hài tử của Hoắc nương tử? 

Thảo nào không có quy củ gì cả.

Trước đây, Viên quản sự đã gặp Tống Anh một lần, ấn tượng về nàng không tốt, lần này nếu không phải vì xà phòng thì hắn ta thực sự không muốn cúi đầu.

Nhưng vì xà phòng…

"Tiểu lang quân, ngươi có muốn lên trấn ở không? Nếu như nương ngươi có tiền, lại làm việc ở cửa tiệm của ta thì ngươi có thể sống ở trên trấn mãi mãi. Đến lúc đó, ngươi muốn ăn gì, ra khỏi cửa là có thể mua được ngay, trên trấn có rất nhiều thứ hay ho, ngày lễ ngày tết cũng vô cùng náo nhiệt..."

"Ngươi đừng hòng dụ dỗ trẻ con, tưởng ta là kẻ ngốc sao?" Hoắc Lâm bình tĩnh nhìn hắn ta: "Ta không lạ gì quang cảnh trên trấn cả, đâu phải ta chưa từng nhìn thấy!"

Nếu hắn muốn đi thì chỉ cần chui xuống đất một cái, chẳng bao lâu là tới nơi rồi, có tốn sức không?

"..." Viên quản sự đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.

Nhưng hắn ta không thể đi.

Kiên trì ở lại thêm một lúc.

Cuối cùng thì Tống Anh đã trở về.

Lần này, Tống Anh thật sự không mua gì nhiều, chỉ có ba cân thịt, hai con cá, trong nhà vẫn còn điểm tâm. Thêm vào đó, trên đường về nhìn thấy một người nông dân có mấy tấm da thỏ rừng không bán được trong giỏ, nàng cũng mua luôn.

Thu đã đến, đông sẽ không xa nữa.

Bây giờ tích trữ ít da thú, đến mùa đông làm cho nhi tử của nàng một bộ quần áo lông thú, nghĩ tới đã thấy vui rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK