Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi đối mặt với Tống Anh, Lục Giai lập tức hành lễ, tạ lỗi: "Tống cô nương, lúc trước đều là ta không phải, mong cô nương đừng để trong lòng."

Tống Anh mấp máy môi: "Khách khí rồi."

Nàng không hiểu được tình hữu nghị của nam nhân.

 

Thuyền nhỏ của huynh muội nói lật là lật.

 

"Ca, có cần tìm một thư đồng không? Lần sau nếu còn thế này thì ngay cả một người truyền lời cũng không có.

May mà hôm nay trời lặng gió, nếu không ta đã đông lạnh thành người băng rồi." Tống Anh tràn đầy oán khí.

 

Tống Tuân cũng ngượng ngùng cười cười: "Là huynh không phải, nhất thời quên mất thời gian, nhưng thư đồng thì thôi đi.

Bây giờ huynh ngay cả đồng sinh cũng không phải, lại không phải xuất thân từ nhà cao cửa rộng, tìm thư đồng thì không ra thể thống gì."

"Trong lòng huynh tự biết là được rồi." Tống Anh trừng hắn một cái, "Ta tiện đường đưa huynh về nhé?"

Tống Tuân vội vàng gật đầu.

 

 

Sau đó liếc mắt nhìn Lục Giai một cái.

Lục Giai hơi lưu luyến tiểu đồng bọn vừa mới kết giao này, nghĩ tới xe ngựa nhà mình rồi lại nhìn xe lừa trước mặt, rối rắm trong giây lát: "Có, có thể đưa ta đi một đoạn không..." 

Tống Anh cười gượng một tiếng.

 

Được, nàng thành người đánh xe.

 

"Lên xe đi!" Một con heo cũng là chở, hai con heo cũng là chở, không sao cả.

 

Hai người vừa lên xe, Tống Anh ngay cả roi cũng không thèm giơ lên, chỉ hét to một tiếng: "Đại Bạch, chúng ta đi thôi."

Lục Giai sửng sốt, đang không biết Tống Anh nói lời này với ai thì thấy xe lừa chuyển động, đưa mắt nhìn con lừa đằng trước thì lập tức cảm thấy kỳ lạ!

Bởi vì Tống Anh không nắm dây cương, nói là đánh xe nhưng trên thực tế chỉ ngồi ở đó, cái gì cũng không làm!

Con lừa này... biết đường sao?

Lục Giai cũng ngại hỏi nhiều, dù sao thì sống lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên hắn ta ngồi xe "không có vách" như vậy.

Tiếng gió vù vù thổi qua, may mà trời không lạnh, nếu không thì mặt sẽ đau rát.

 

Thế nhưng, sắc mặt của Tống huynh bên cạnh lại bất biến, ngồi vững như Thái Sơn, lợi hại.

 

Hắn ta từng gặp người đọc sách, ai cũng xem trọng thể diện, muốn ăn ngon, mặc đẹp, dùng tốt.

Trong số các đồng môn cũng có không ít người xuất thân nghèo khổ nhưng hắn ta chưa từng gặp người nhà của những đồng môn đó.

 

Thậm chí, những học sinh đó rõ ràng nghèo khổ nhưng lại ăn, mặc, tiêu dùng vô cùng hoang phí, sang trọng.

Trong mắt hắn ta, đó đều là những kẻ phồng má giả làm người mập.

 

Tống Tuân quả thực khác biệt, hắn căn bản không để ý tới ánh mắt của người ngoài.

 

Chẳng hạn như hắn dùng giấy hết sức hết sức tiết kiệm, không vứt những tờ giấy viết chữ to đi mà giữ lại để viết chữ nhỏ, đến khi tờ giấy đó không còn chỗ nào để hạ bút nữa mới lưu luyến cất đi.

 

 

Trước đây, hắn ta cảm thấy như vậy là không phóng khoáng, nhưng bây giờ...

Đây là lòng dạ rộng rãi!

"Dừng!" Lục Giai đang miên man suy nghĩ thì xe lừa đột nhiên thắng gấp.

 

Tống Anh liếc mắt nhìn cửa hàng bên đường, cau mày.

 

 

Sau khi do dự một lát, nàng quay đầu nhìn Tống Tuân: "Ca, huynh vào đó đi.

Nếu nhìn thấy Đại bá thì... kéo ra ngoài.

 

Nếu hắn không nghe thì huynh nói a gia muốn đánh gãy chân hắn."

"..." Tống Tuân nheo mắt, "Đại bá ở đây à?"

Lục Giai cũng quay sang nhìn.

 

Là sòng bạc.

 

Tống gia có trưởng bối thích đánh bạc?

Nhưng muội muội Tống gia hơi hung dữ nhỉ? Dù sao Tống Tuân cũng là vãn bối, nếu đi vào mạnh mẽ kéo người ra thì có hơi tổn hại thanh danh...

"Muội muội Tống gia, Tống huynh đi vào có phải không thỏa đáng lắm không?" Lục Giai cảm thấy dù sao bản thân mình cũng là bằng hữu tốt của Tống huynh, cần phải bênh vực lẽ phải.

 

"Hắn không đi, chẳng lẽ ngươi đi sao?" Tống Anh thản nhiên nói, "Ca, huynh nói muội đang chờ bên ngoài, nếu Đại bá không ra, muội sẽ đi suốt đêm về nhà gọi người."

Tống Tuân gật đầu: "Được."

Sòng bạc cũng không phải chỗ tốt, nhất định phải sớm đưa Đại bá ra ngoài.

Nếu để lâu, lỡ như Đại bá bán cả mình đi thì phải làm sao?

Đương nhiên, Đại bá chắc hẳn không đáng tiền, nhưng Đại bá còn có nhi tử và ruộng đất đấy... 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK