Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tống Anh rộng lượng như vậy khiến các thôn dân đều sợ ngây người.

 

Bọn họ còn tưởng Tống Anh sẽ nhất quyết không chịu nhận chứ! Dù sao thì bây giờ Tống Anh có không ít tài sản, nhiều người tới thế này, lỡ như chiếm đoạt tài sản của nàng thì làm sao? Không cho cũng không được mà đúng không!?

Quả thật là Nhị Nha, không giống bình thường, cực kỳ khoan dung!

Trong lòng các thôn dân, địa vị của Tống Anh lại tăng lên một bậc.

 

"Phải, phải thuê nhà sao?" Miêu thị hơi sững sờ, chà xát hai tay, lúng túng: "Chuyện này, bọn ta thật sự không có tiền... Vì tìm phu quân và con của ta mà đã tiêu hết bạc rồi, mấy ngày nay chưa được ăn một bữa cơm đàng hoàng... Hay là bọn ta tìm một đống rơm ở tạm cũng được..."

"Đáng thương vậy sao?" Tống Anh ngước mắt lên, "Các ngươi đã nghèo như vậy còn không lo sống cho tốt đi, tìm người làm gì? A, chẳng lẽ là... muốn trong nhà có thêm hai người làm việc sao?"

"Ngươi..." Mặt Miêu thị đỏ lên, "Ta, ta dù sao cũng phải biết phu quân và con ta sống hay chết chứ... Hơn nữa, chỗ bọn ta ở năm nay không thu hoạch được gì, thật sự sống không nổi nữa, cũng muốn tìm lối thoát khác..."

Nói xong, Miêu thị quỳ xuống đất "bịch" một tiếng: "Tức phụ nhi... Ngươi, ngươi giữ bọn ta lại ăn một bữa đi!"

Tống Anh mím môi.

 

Nếu đã mở miệng gọi nàng là tức phụ nhi thì không nên quỳ xuống làm trò trước mặt nhiều người như vậy.

 

Bây giờ quỳ xuống chính là muốn nói với mọi người rằng Tống Anh nàng là kẻ đại bất hiếu sao?

"Giữ hay không không phải do ta quyết định.

Dù sao... ta cũng chỉ là cô nhi quả phụ, sao có thể quyết định được chuyện này chứ?" Tống Anh vô cùng đáng thương nói.

 

Tống lý chính suy nghĩ một chút rồi nói: "Như vậy đi, ta cho người tìm giúp các ngươi một căn nhà cũ, miễn cưỡng có thể ở được, nhưng các ngươi phải tự sửa chữa.

Tạm thời không thu tiền của các ngươi nhưng các ngươi phải giúp thôn khai khẩn mười mẫu đất hoang, bảo đảm tới mùa xuân sang năm, số đất này có thể trồng trọt được, được không?"

"Lý chính gia gia sắp xếp như vậy rất tốt.

Dựa vào sức lao động của mình để có chỗ ở sẽ không khiến người khác cảm thấy bọn họ là tiểu nhân tham lam thích chiếm hời." Tống Anh gật đầu, tỏ vẻ tán thành.

 

Các thôn dân cũng không hề cảm thấy có gì không đúng.

 

Thậm chí không có bất cứ ai cảm thấy Tống Anh là tức phụ nhi nên đương nhiên phải thu nhận những người này.

 

Tống Anh thật sự đã mang đến quá nhiều thay đổi cho thôn trong vòng một năm nay.

 

Vả lại, ai ai cũng biết Tống Anh kiếm tiền không dễ dàng.

Nàng vốn là người lương thiện, tính tình nàng thế nào, trong lòng mọi người đều biết rõ, không cần phải chứng minh chuyện này.



Hơn nữa, quả thực đều là người xa lạ, tiểu cô nương tuổi nhỏ, không tiếp nhận được cũng là bình thường.

Có thể nhẫn nhịn một chút để mọi người đưa người vào thôn đã là không tệ rồi!

Trong lòng Miêu thị trầm xuống.



Hoàn toàn không ngờ được người trong thôn này không tuân theo lẽ thường như vậy.

 

Tức phụ nhi này của bà ta có tiền như vậy, sao có thể để bà ta cực khổ làm việc chứ?

Thế nhưng, không một có ai cảm thấy chuyện này không đúng.

 

Thật là kỳ quái.

 

Ngoại trừ đưa tiền, biểu hiện của Tống Anh cực kỳ hoàn mỹ, không hề có bất cứ khuyết điểm nào.

 

Nàng cùng Tống lý chính đi chọn nhà.

Tống lý chính cũng khá tôn trọng ý kiến của Tống Anh, nàng nói chọn chỗ nào thì Tống lý chính cho miếng đất đó.

Cuối cùng...

Là một căn nhà cũ nằm ở vị trí khá dễ thấy trong thôn.

 

Có mấy gian nhà tranh đơn sơ, hơi cũ nát, miễn cưỡng có thể che mưa chắn gió, đương nhiên không thể sánh bằng nhà ngói gạch xanh của Tống Anh được.

 

Ngoài ra, phần đất hoang được giao cho bọn họ cũng cách xa nhà Tống Anh, bảo đảm sẽ không tiện đường.

 

Đám người Miêu thị vừa tới nên hoàn toàn không có quyền quyết định.

Tống lý chính cho căn nhà này, bọn họ còn phải vô cùng mừng rỡ nhận lấy, nếu không thì sẽ bị người khác cho rằng là không biết điều, có thể sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống sau này.

 

Mà Tống Anh cũng biết rõ tình hình của mấy người này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK