Tống Anh nheo mắt, sau đó ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống.
Trước mặt yêu quái, Tống Anh không cố tình che giấu bản thân, duỗi tay lấy một ít dưa lê từ trong không gian ra đặt lên bàn đá, sau đó nói: "Hôm nay đặc biệt cho các ngươi làm quen với nhau một lần nữa."
"Không phải đã gặp nhau từ trước rồi sao? Đây là Ngưu muội muội mà." Sắc mặt của Thanh Liên vô cùng nghiêm túc.
Tống Anh mím môi, có mấy phần khách sáo: "Trước đây nàng ấy không biết thân phận thật sự của các ngươi."
"Không biết?" Ếch tinh thật sự không ngờ tới, "Bọn ta đều không phải con người, tuy rằng mắt thường không nhìn ra được nhưng cẩn thận cảm nhận thì cũng có thể nhận ra hơi thở của đối phương mà?"
"Trước đây nàng ấy chưa từng gặp yêu quái nào khác." Tống Anh ăn một miếng dưa lê, nói tiếp: "Thế nên mới bị đả kích, cảm thấy các ngươi sẽ ăn thịt nàng ấy."
Ánh mắt mà ếch tinh nhìn Ngưu Đại Lực cũng thay đổi.
Bọn họ tuy không phải con người nhưng cũng sẽ không ăn bậy bạ, lỡ như ăn phải đồ hư rồi đau bụng thì sao?
Nhưng ngại đây là người mới, ếch xanh giàu tấm lòng của tiền bối nên không hề trách mắng: "Ngưu muội muội, ngươi thành tinh thế nào?"
Ngưu Đại Lực sửng sốt, lắc đầu.
"Chẳng hạn như ta, trước đây sống ở thôn Thạch Đầu, ở đó có một cái hồ, cảnh sắc xung quanh cực kỳ đẹp, hơn nữa có ánh trăng chiếu xuống mặt hồ, sinh linh dưới nước đều nhanh nhạy hơn sinh linh ở nơi khác mấy phần.
Mỗi ngày ta đều nghiêm túc tu luyện, dần dần thành tinh." Ếch tinh kể lại chuyện của mình.
"Ta không biết.
Ta chỉ ở trong núi ăn ăn uống uống, đột nhiên có một ngày biến thành người." Ngưu Đại Lực trả lời rất ngây thơ.
"..." Thanh Liên hơi sửng sốt.
Đơn giản như vậy sao?
"Vậy ngươi hóa hình năm bao nhiêu tuổi?" Thanh Liên hỏi tiếp.
"Làm trâu ba năm thì biến thành người, sau đó... không đếm được phải dùng bao nhiêu năm để thích ứng và có thể duy trì hình người mỗi ngày, không biến trở về." Ngưu Đại Lực trả lời.
Thanh Liên nghe vậy thì thật sự ngạc nhiên.
Trách không được bề ngoài của nàng ấy trông trẻ như thế.
Trâu rừng ba tuổi như thiếu nữ cập kê, sau khi hóa hình, chắc hẳn nàng ấy chỉ khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi.
Nhưng tình huống của mỗi loại sinh linh lại khác nhau.
Chẳng hạn như Sâm đệ, nhân sâm chính là linh vật trời sinh, cho dù không thành tinh thì cũng có thể sống rất lâu trong núi sâu, vì thế dù nó ngàn năm mới hóa hình thì sau khi biến thành người vẫn mang dáng vẻ của trẻ con.
"Vận may của Ngưu muội muội thật tốt." Ếch tinh không nhịn được mà cảm khái một tiếng.
Lúc trước, khi hắn sống dưới đáy hồ từng nghe nói rất nhiều rất nhiều năm trước có một con rùa già thành tinh, khó khăn lắm mới có thể hóa thành hình người lại mang dáng vẻ người già tóc bạc, bất kể là giọng nói, hành động hay dung mạo đều không khác gì người già...
Ếch tinh vô cùng để ý tới dung mạo của mình.
Đáng tiếc, dung mạo của hắn chỉ xem như bình thường, nhất là đôi mắt này, to mà vô thần, không có cách nào chữa trị được.
Giờ phút này nhìn thấy Ngưu Đại Lực may mắn như vậy, dung mạo cũng không tệ lắm thì không nhịn được mà hâm mộ.
Ngưu Đại Lực vốn hơi căng thẳng, thấy Thanh Liên nói chuyện rất nhẹ nhàng thì trong lòng cũng thả lỏng không ít, sau đó nhìn hắn bằng ánh mắt trông mong: "Có nhiều thứ... giống như chúng ta không?"
"Nếu nhiều thì bên cạnh sư phụ đã không chỉ có mỗi chúng ta rồi." Thanh Liên thở dài.
Chủng tộc không thịnh vượng!
Ngưu Đại Lực lại thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may quá! Ở với con người, nàng ấy có sức lực lớn nên không sợ bị ức hiếp, nhưng khi gặp đồng loại thì khác, nàng ấy cũng lo lắng.
Nếu xung quanh là hổ báo gì đó thì ngày tháng sau này sẽ không dễ sống!
"Sư phụ, mấy ngày gần đây ta cảm giác khí tức xung quanh thôn Hạnh Hoa rất thoải mái, cũng không biết là do duyên cớ gì." Ếch tinh vội vàng nhắc tới chính sự, nói tiếp: "Khí tức như vậy có lợi cho việc tu luyện của yêu quái bọn ta, nếu chuyện này kéo dài thì chắc hẳn sẽ có thêm không ít đồng loại của bọn ta."