Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sửa chữa hộ tịch nhìn như chuyện nhỏ nhưng trên thực tế, hộ tịch liên quan đến gốc rễ của triều đình.

Nếu người quản lý hộ tịch đều không hiểu chuyện như thế thì công việc mà triều đình xử lý sẽ có thêm bao nhiêu phiền phức nữa?

Người của nha môn đều biết hung danh của Hoắc Triệu Uyên.

 

Huống chi, hắn vừa dứt lời, mấy thị vệ bên cạnh đã lập tức rút bội đao ra trông như muốn chém người ngay lập tức.

 

Những người có mặt ở đây đều bị dọa đến run rẩy.

 

Quả nhiên, lập tức có người bò lên trước mấy bước: "Đại nhân tha mạng... Trước đó trong trấn có một tên lưu manh có biệt hiệu là Cát Đại tìm tới tiểu nhân, đưa cho tiểu nhân 20 lượng bạc trắng để nhờ đăng ký hộ tịch của cả nhà Miêu thị và... làm giả..."

"Ngươi biết pháp mà còn dám phạm pháp!" Huyện lệnh cũng nổi giận, không ngờ thuộc hạ của mình lại làm ra loại chuyện này, như vậy có khác gì người trông coi nhà kho tự ăn trộm đồ trong kho?!

Hoắc Triệu Uyên không lên tiếng, dù sao thì Huyện lệnh cũng sẽ xử lý những vụ án kiểu này theo lẽ công bằng.

 

Lúc này, Miêu thị sợ tới mức thật sự muốn ngất xỉu.

 

Cát Đại bị khai ra rồi thì chuyện bắt người còn xa sao?

Sau khi nghỉ ngơi trong chốc lát, người của Thúy Nhan Trai đã được đưa tới đây.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng chưởng quầy và Viên quản sự cũng hơi căng thẳng.

 

Thật ra, bọn họ đưa tiền cho Cát Đại nhưng Cát Đại làm gì thì bọn họ thật sự không biết.

 

Chỉ cần kết quả mà thôi.

 

Cát Đại cũng đã nói lâu nhất là hai, ba tháng sau sẽ có thể lấy được công thức điều chế...

Nhưng tới nay chỉ mới mấy ngày, sao lại phải lên công đường rồi?

"Đại nhân..." Hai người cùng lúc quỳ xuống.

 

Huyện lệnh liếc trộm Hoắc Triệu Uyên ngồi bên cạnh, trong lòng bồn chồn, càng không rõ vì sao người này lại quan tâm tới vụ án nhỏ này như thế.



Chẳng lẽ là... nhìn trúng quả phụ xinh đẹp này?

Tống Anh lên công đường đương nhiên không thể đeo khăn che mặt nên lúc này Huyện lệnh cũng thấy rõ dung mạo của nàng.

 

Gương mặt này đúng là xinh đẹp.

 

Tuy không phải là tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành nhưng cũng có khí chất phi phàm, không giống một nông phụ mà trông như thiên kim thế gia.

 

Huyện lệnh cũng không dám nhìn nhiều, ánh mắt chỉ nhìn lướt qua rồi nói với hai người chưởng quầy: "Hoắc nương tử nói hai người các ngươi và nàng có thù oán, từng thuê mấy người Cát Đại ra tay với nàng.

Chuyện này có phải là sự thật không?"

Trong lòng hai người giật thót, vội vàng nói: "Oan quá đại nhân! Tiểu nhân đều là người làm ăn đứng đắn, sao lại làm ra chuyện ti tiện kia được?!"

Huyện lệnh cũng biết sẽ không hỏi ra được gì.

 

Đương nhiên phải chờ đám người Cát Đại kia tới đây mới được.

 

Có hộ vệ của Hoắc đại nhân giúp đỡ, rất nhanh đã bắt được người.

Tám người, chưa đến một canh giờ đã bị bắt về quy án, đưa tới công đường.

 

Đám người Cát Đại cũng vô cùng thấp thỏm, nhất là khi nhìn thấy cả nhà Miêu thị, tim lập tức nhảy thẳng lên tới cổ họng.

 

"Chính là bọn họ!" Hoắc Cường vội vàng nói, "Bọn ta chỉ vì vừa bị đe dọa vừa bị dụ dỗ nên mới làm vậy! Xin đại nhân phán nhẹ!"

"Cát Đại, ngươi phải trả lời đúng sự thật.

Ngươi bị hai người chưởng quầy này sai khiến đằng sau đúng không?!" Huyện lệnh nói xong, trong lòng âm thầm thở dài.

 

Chẳng lẽ Cát Đại này có bệnh?

Đối phó với một nông phụ bình thường mà phải lao lực như thế...

Đương nhiên ông ta chỉ cảm thấy tò mò và khó hiểu mà thôi chứ không hề ủng hộ chuyện lưu manh lén lút ức hiếp người khác.

 

"Oan quá..."

Cát Đại vừa mở miệng, Hoắc Triệu Uyên đã nói: "Hoắc nương tử và những người này đều đã chứng minh các ngươi phạm tội mà vẫn không biết hối cải, còn thề thốt phủ nhận.

Nếu đã như thế... Đánh cho ta, đánh tới khi nào khai ra kẻ chủ mưu đằng sau mới thôi.

Nếu không khai ra thì đánh chết ngay tại chỗ."

"..." Huyện lệnh nheo mắt, "Đánh chết? Vụ án thế này không thể phán nặng như thế được..."

"Vậy sao?" Hoắc Triệu Uyên cũng không tức giận, "Nhìn tướng mạo của đám người này dường như không phải loại người tốt lành gì, e rằng bình thường cũng đã làm không ít chuyện ác.

Đi điều tra, bổ sung thêm vài tội nữa là được."

"Tướng mạo?" Huyện lệnh cảm thấy bản thân mình sắp hít thở không thông.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK