Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhân sâm tinh hơi sững sờ, còn Ngưu Đại Lực lại khờ khạo hỏi: "Vậy phải làm sao?"

"Có cách." Thái độ của Thanh Liên hết sức nghiêm túc, "Ăn, đồ, bổ!"

"Ếch ca, huynh nói vậy là có ý gì? Ngươi nói rõ ràng một chút đi, ta không muốn nương ta chết đâu!" Hốc mắt của nhân sâm tinh đã đỏ lên.

 

Nhớ năm đó, sau khi nó hóa hình thì chỉ có một người thân duy nhất chính là gia gia của nó.

 

Nhưng gia gia không phải nhân sâm tinh, thành tinh chậm, tuy hiểu biết nhiều chuyện nhưng tuổi thọ không dài, rất nhanh sau đó, nó đã mất đi gia gia.

Mà mẫu thân chính là người đầu tiên nó tiếp xúc sau khi xuống núi!

"Người có thể thành tiên trên đời này, ngoại trừ những người ở trên trời xuống lịch kiếp thì chính là người dựa vào bản lĩnh của mình để hành thiện tích đức hoặc trầm mê tu đạo, đạt đến cảnh giới khoan dung độ lượng! Có điều, hai loại người này quá khó làm.

 

Loại trước, nếu chỉ làm một kiếp thì hoàn toàn không đủ mà loại sau thì chúng ta lại không am hiểu." Sắc mặt của Thanh Liên cực kỳ nghiêm trọng.

 

"Có lẽ có thể thử cách của yêu quái chúng ta một lần, cho sư phụ ăn nhiều đồ tốt hơn.

Thứ đại bổ trong trời đất, chẳng hạn như..." Thanh Liên liếc mắt nhìn nhân sâm tinh.

 

Nhân sâm tinh trợn tròn mắt.

 

"Hổ dữ không ăn thịt con!" Nhân sâm tinh muốn nhảy dựng lên.

 

Chẳng lẽ muốn ăn nó sao?!

Quá, quá thảm rồi!

"Ngươi nói gì vậy? Ngươi đã thành tinh rồi, ăn ngươi làm gì? Sư phụ cũng sẽ không vui.

Ý của ta là những thứ cùng tộc với ngươi như nhân sâm, linh chi, tuyết liên… Nếu có những thứ tốt này thì thường xuyên hầm cho sư phụ bồi bổ." Ếch tinh giải thích.

 

Nhân sâm tinh thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì được.

 

Chỉ cần là đồng loại không có linh trí thì ta có thể chấp nhận."

"Cứ vậy đi." Ếch tinh gật đầu.

 

"Còn có cách nào nữa không?" Ngưu Đại Lực hỏi tiếp, cảm thấy bản thân mình không giúp được gì.

 

Ếch tinh lại suy nghĩ thêm một lát rồi nói: "Thật ra ta cảm thấy còn có một cách nữa..." 

"Ếch ca, ngươi cứ việc nói đi! Đừng úp úp mở mở như vậy, thật sự khiến ta lo lắng muốn chết!" Nhân sâm tinh sắp điên lên rồi.

 

"Chính là dựa quan hệ..." Thanh Liên rất ngượng ngùng, "Không phải loài người có câu là "Một người đắc đạo, gà chó lên trời" sao? Nếu sư phụ có thể có quan hệ thân mật một chút với người là thần tiên chuyển thế thì không chừng lúc đối phương quy vị cũng có thể đưa nàng theo..."

"..." Nhân sâm tinh mấp máy môi.

 

Nói cũng như không, thần tiên hạ phàm làm gì dễ tìm như vậy chứ?

Hơn nữa, tiểu thần tiên bình thường hoàn toàn vô dụng đúng không?

Ngay cả yêu quái bọn họ cũng không biết thần tiên trông như thế nào thì càng không cần phải nói tới một con người như Tống Anh!

"Nếu chúng ta nhìn thấy người là thần tiên chuyển thế thì có thể nhận ra không?" Ngưu Đại Lực hỏi.

 

"Chắc là có thể... Nếu, nếu tập trung ý chí thì có thể nhìn thấy công đức trên người đối phương.

 

Nếu là loại hào quang màu vàng lấp lánh thì chắc hẳn chính là thần tiên hạ phàm.

Công đức càng nhiều thì càng phi phàm." Ếch xanh trả lời, "Đáng tiếc, không phải ai cũng có thứ công đức này.

Trước đây, ta còn có thể nhìn thấy công đức trên người sư phụ, nhưng bây giờ cũng đã không nhìn ra được nữa, giống như bị một lớp sương trắng che phủ vậy.

Ngoài ra, trong toàn bộ thôn dân của thôn Hạnh Hoa, công đức của Tống lý chính là nhiều nhất, nhưng cũng chỉ là cấp bậc người tốt mà thôi, còn kém cấp bậc thần tiên xa lắm!"

"Hào quang màu vàng lấp lánh?" Ngưu Đại Lực sửng sốt, "Ta đã thấy rồi đấy?"

"..." Thanh Liên hơi hoảng hốt, suýt nữa không nghe rõ Ngưu Đại Lực nói gì.

 

Chờ đến khi phản ứng lại, hắn suýt nữa nhảy dựng lên: "Ngươi đã gặp người đó rồi sao!?"

"Đúng vậy.

 

Lần trước ta theo Đại tỷ lên trấn đã gặp được một người có thân phận cực kỳ lợi hại.

Người kia vừa hung dữ vừa rất đáng sợ, còn là thúc phụ của Đại tỷ nữa đấy.

Lúc ấy, khi nhìn hắn, ta cảm thấy trong lòng cực kỳ hoảng loạn, giống như bị đè chặt xuống đất.

Ta không cẩn thận nhìn thoáng qua..."

"Lúc ấy suýt nữa thì chói mù mắt ta nên ta không dám nói gì nữa." Ngưu Đại Lực nói tiếp.

 

"..." Thanh Liên chớp chớp mắt, cảm thấy bản thân đã nghe lầm rồi.

 

Không thể nào! Thần tiên không phải củ cải trắng, sao lại tồn tại chứ? Hắn sống nhiều năm như vậy cũng chưa từng nhìn thấy một người nào…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK