Tống Anh nói được thì làm được, thật sự trói Hắc Áp Áp và Ngưu Đại Lực trên tường suốt cả tối.
Hai tỷ muội khốn khó nhìn nhau, tình cảm phát triển cực nhanh, nhất là khi cả hai không dám quấy rầy giấc ngủ của Tống Anh, chỉ có thể đưa mắt nhìn nhau trong bóng đêm.
Sau một đêm, thậm chí tròng mắt của cả hai còn lớn hơn bình thường một chút.
Sáng sớm, khi rắn tinh tới báo cáo tiến độ công việc thì nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.
Hoảng sợ.
Tống Anh vung tay lên, "bịch" một tiếng, hai người té xuống đất.
Làm lão đại luôn phải biết cách giết gà dọa khỉ.
Rắn tinh là một yêu quái lợi hại, tuy rằng theo trực giác của nàng, rắn tinh thật lòng thật dạ đi theo nàng, nhưng cũng không thể để rắn tinh cảm thấy nàng là một nha đầu ngốc tay trói gà không chặt được.
Chỉ phất tay một cái, ánh sáng màu vàng trên người Ngưu Đại Lực và Hắc Áp Áp đã biến mất, hai người như trút được gánh nặng.
"Chuyện này..." Rắn tinh sửng sốt, nhưng sau khi suy nghĩ một chút thì đổi giọng: "Cô nương, ta tìm được người môi giới có mấy căn nhà không tệ.
Mời người đi xem thử, đích thân chọn một căn."
"..." Hắc Vân Thanh ấm ức nhìn Rắn đại ca.
Trước đây Đại ca rất thương nàng ấy, bây giờ thấy nàng ấy té ngã mà không hề hỏi han lấy một câu?
Quá đau lòng!
Đương nhiên, nàng ấy không dám nói ra.
Tuy lúc bị treo trên tường không hề đau hay ngứa, nhưng ánh mắt của lão đại tối qua thật sự quá đáng sợ, còn có ánh sáng màu vàng này nữa... Nàng ấy và Ngưu Đại Lực suy nghĩ cả tối mà vẫn chưa phát hiện ra thứ này rốt cuộc là cái gì!
Trên người giống như bị dây thừng trói lại nhưng dường như lại không có thực thể, hư vô mờ mịt.
Lúc nàng ấy sinh ra ý định phản kháng thì thứ này còn siết chặt hơn, bất kể nàng ấy giãy dụa thế nào cũng hoàn toàn không thoát ra được!
Năng lực của lão đại không giống với bọn họ!
Năng lực của yêu quái bọn họ liên quan chặt chẽ tới bản thể...
Tống Anh không quan tâm hai người đằng sau, đồng ý với rắn tinh một tiếng rồi chuẩn bị để ra ngoài.
"Lão đại, ta cũng đi! Ta bảo đảm lần này nhất định sẽ ngoan ngoãn..." Hắc Áp Áp thương lượng.
Vận Linh và Ngưu Đại Lực cũng lập tức gật đầu.
"Ngươi còn có thể duy trì hình người bao lâu nữa?" Tống Anh cười tủm tỉm hỏi.
Nàng vừa dứt lời, Hắc Áp Áp như được nhắc nhở, giống như quả bóng xì hơi, lập tức biến thành một con quạ gáy xám nhỏ đen như mực.
Tối qua Vận Linh đã nghỉ ngơi đầy đủ nên lúc này tinh thần cực kỳ phấn chấn, nhất là hôm qua còn được ăn trái dưa lê tràn trề năng lượng, vậy nên duy trì hình người suốt ngày hôm nay hẳn là không thành vấn đề.
Hắc Áp Áp "phành phạch" bay đến đậu lên vai Tống Anh: "Ta có thể đi theo kiểu này không... Lão đại, ta, ta trước giờ chưa từng được ra ngoài đường cái chơi..."
Rắn tinh quản bọn họ khá nghiêm, sợ bọn họ bay tới bay lui trên đường cái sẽ gây hoạ nên mỗi lần nàng ấy cảm thấy buồn chán thì rắn tinh đều thả nàng ấy vào núi chơi cho nàng ấy giải sầu.
Nàng ấy chỉ từng được nhìn lướt qua chợ của con người mà thôi.
"Đi cũng được nhưng chỉ có thể đi bên cạnh ta, không được bay loạn tới chỗ khác." Tống Anh không từ chối, suy nghĩ một chút rồi nói thêm: "Ta sẽ buộc dây vào cổ chân của ngươi."
Tống Anh nói xong, ánh sáng màu vàng lóe lên, quấn quanh cổ chân của Hắc Áp Áp một vòng.
Nàng cũng không muốn vô tình như thế, nhưng Hắc Áp Áp không giống Ngưu Đại Lực.
Ngưu Đại Lực lúc nào cũng sợ sệt, không cần lo lắng nàng ấy gây chuyện, nhưng Hắc Áp Áp này tuổi trẻ nhiệt huyết, quả thực không dám nuôi thả.
Hiện giờ Hắc Áp Áp không thể duy trì hình người, nói nàng ấy là vật nuôi cũng không quá đáng, mà đưa vật nuôi ra ngoài thì càng phải hành xử văn minh, nhất định phải trói lại.
Sau khi bị treo một buổi tối, lúc này Hắc Áp Áp không hề có ý định kháng cự, thành thành thật thật đứng im trên vai Tống Anh.
Người một nhà chỉnh tề đi ra ngoài.