Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cụ già kia là lão Chu thị, lớn tuổi, hôn mê nằm trên giường không nói lời nào.

 

Miêu thị thì không cần phải nói, là người làm chủ trong nhà.

Phu quân hiện giờ của bà ta tên là Hoắc Đại Hổ, cũng chính là đệ đệ của công công nàng, thúc thúc của con ma nhà nàng trong miệng Miêu thị.

 

Miêu thị và Hoắc Đại Hổ sinh được ba đứa con, lão Đại tên là Hoắc Cường, hơi dựa dẫm vào nương, mặt trắng không râu, gương mặt... không tính là đẹp cũng không tính là quá xấu, lão Nhị là một cô nương tên là Hoắc Tiểu Xảo, bề ngoài khá giống Miêu thị, làn da hơi đen, tiểu nhi tử tên là Hoắc Bình, hai mắt liên tục đảo quanh, trông cũng không phải đứa trẻ ngoan ngoãn, toàn thân dơ bẩn.

 

Từ trước đến giờ, Tống Anh luôn luôn khoan dung với trẻ con.

 

Vả lại, những người này cũng có khả năng thật sự là thân thích của Hoắc Nhung nên thái độ lúc này của nàng không quá tệ.

 

Huống chi, đây là ngày đầu tiên những người này đến đây, nàng lại là người thân duy nhất, không thể không quan tâm nên Tống Anh cũng hào phóng tặng thức ăn.

 

Đương nhiên, nàng không hề có ý định coi tiền như rác.

 

Mấy món ăn đơn giản, chỉ là chút rau dưa và khoai sắn.

 

Trực giác của nàng mách bảo rằng, từ cái quỳ lúc nãy đã có thể nhìn ra Miêu thị không hề đơn giản, những người này cũng không hề hiền lành như vẻ bề ngoài.

Vì vậy, nàng đương nhiên phải keo kiệt một chút.

 

Tuy nhiên, nếu ban đầu những người này không biểu hiện như thế thì dựa vào vẻ bề ngoài thành thật của bọn họ, có lẽ nàng sẽ nể mặt Hoắc Nhung mà đối xử tốt với những người này hơn một chút.

 

Chẳng qua, hiện giờ Tống Anh không hề có thiện cảm với bọn họ.

 

Sau khi sắp xếp cho những người này xong xuôi, Tống Anh đưa bọn Hoắc Lâm về Tống gia.



Quả nhiên, bên trong Tống gia, mọi người đã tề tụ đông đủ.

Cha nương nàng cũng từ bến tàu chạy về đây, lúc này đều rất sốt ruột.

 

"Sao rồi? Con đã nói chuyện với Miêu thị kia chưa? Người này có dễ ở chung không?" Nguyễn thị đau lòng đến cực điểm, "Lúc trước đã nói nhà này không thân không thích, không có người cần hầu hạ, vậy mà hôm nay lại kéo cả gia đình tới... Trẻ con còn đỡ, dù sao con cũng là trưởng tẩu, nhưng người lớn bên trên..." 

Nguyễn thị thở dài.

 

Hốc mắt lại đỏ lên.

 

"Những người này cũng đã ở lại rồi, có suy nghĩ nhiều như vậy cũng vô dụng.

Chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải trông chừng kỹ Lâm ca nhi." Lão gia tử nói lời ẩn ý.

 

"Cha, người có ý gì? Chẳng lẽ bọn họ sẽ hại Lâm ca nhi sao?" Tống Kim Sơn sửng sốt.

 

"Thật ra cũng không phải, chỉ là ta cảm thấy... dù sao cũng là người nơi khác, phẩm tính thế nào, chúng ta cũng không biết được.

 

Nếu là người lương thiện thì không sao, nhưng nếu là kẻ lòng dạ hiểm độc thì sao?" Sắc mặt của lão gia tử rất nghiêm túc, "Lâm ca nhi là con nuôi, Nhị Nha lại có không ít tài sản, số tài sản này về sau sẽ thuộc về ai? Đương nhiên đều là của Lâm ca nhi.

 

Nếu người ta là kẻ lòng dạ hiểm độc thì chắc chắn bọn họ không có tình cảm với Nhị Nha, càng không có tình cảm với Lâm ca nhi, chỉ ước gì không có Lâm ca nhi để bọn họ cho người tới làm con thừa tự, đường đường chính chính trở thành người thừa kế tài sản trong nhà..."

"..." Tống Kim Sơn nheo mắt.



"Nhưng cũng không cần lo lắng quá mức, ta đã nói chuyện với người trong thôn, nhờ bọn họ để ý một chút rồi.

Nếu là người có nhân phẩm không tốt thì bớt qua lại, cẩn thận một chút là được.

Nếu thật sự dám làm chuyện xấu thì sẽ bị phát hiện.

Đến lúc đó, lý chính cũng có thể quang minh chính đại đuổi người ra ngoài." Tống lão gia tử nói tiếp.

 

"Cũng mong là người lương thiện.

Nếu không thì sau này ngày ngày đều phải đề phòng, chẳng phải sẽ rất vất vả sao?" Nguyễn thị vội vàng nói.

 

"Ta thấy... gần đây đừng để mấy đứa Đạt ca nhi tới chỗ ngươi nữa." Đại Diêu thị đột nhiên lên tiếng, "Phu gia ngươi bây giờ cũng có đệ đệ, muội muội, nếu thấy bọn đệ đệ bên nương gia ăn ngon uống tốt ở chỗ ngươi thì e rằng sẽ khó chịu trong lòng.

Nếu sau đó bọn họ đòi hỏi thì ngươi cũng không tiện từ chối..."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK