Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lòng Cát Đại đã hạ quyết tâm.

 

Tiền có thể không kiếm nhưng thù này nhất định phải báo.

Nếu sau này Tống Anh kia vẫn còn sống tốt thì cuộc sống của gã cũng sẽ không tốt.

Các huynh đệ sẽ từng giây từng phút nhớ kỹ hôm nay gã bị dạy dỗ thê thảm thế nào!

Đương nhiên, chuyện này do Thúy Nhan Trai dựng lên, Thúy Nhan Trai nhất định phải đưa tiền!

Chưởng quầy và Viên quản sự bàn bạc riêng trong chốc lát.

 

3000 lượng tuy nhiều nhưng Thúy Nhan Trai vẫn có thể bỏ ra được.



Chỉ là gần đây tiêu tiền như nước chảy, liên tiếp tặng lễ vật cho không ít nhà giàu có, những người đó đều có thân phận cao quý, lễ vật đương nhiên không thể quá rẻ, hơn nữa để giữ chân khách bình thường mà cửa hàng phải đưa ra không ít ưu đãi...

Tính toán như vậy, đến lúc cuối năm, bất kể là khoản bòn rút của ông ta hay tiền bạc trình lên cho chủ nhân e rằng đều ít hơn những năm trước một ít...

Nghĩ như vậy, chưởng quầy chỉ cảm thấy đau đầu.

 

Nếu có thể lấy được công thức điều chế của Tống Anh thì cũng xem như có lý do để báo cáo với chủ nhân, bản thân ông ta cũng sẽ kiếm được không ít tiền...

"Được, 3000 lượng! Ta đưa trước cho ngươi 500 lượng tiền đặt cọc, nếu chuyện này tiến triển thuận lợi thì ta lại đưa thêm một chút.

Đến lúc nhận được công thức điều chế hoặc Tống Anh kia không còn mạng nữa thì đưa hết toàn bộ 3000 lượng này cho ngươi!" Chưởng quầy cắn răng đồng ý.

 

Cát Đại căng thẳng trong lòng, gật đầu.

 

Sau khi gã dẫn đám huynh đệ rời đi, chưởng quầy lại bắt đầu trách móc hai người khác đi bỏ độc là phế vật, giận dữ mắng chửi một trận, nhưng sợ rút dây động rừng nên không thể sai người đi làm chuyện này nữa.



"Đại ca, Tống Anh kia... Chúng ta đánh không lại mà?" Trên đường trở về, các huynh đệ của Cát Đại không nhịn được mà hỏi.

 

Trong lòng ưu sầu.

 

"Ai nói phải dùng vũ lực?" Cát Đại lạnh lùng cười, "Tống Anh kia chẳng qua chỉ là một nông phụ, cho dù sức lực có lớn một chút thì sao? Nàng không có người nhà hay bằng hữu sao? Mấy người các ngươi lập tức đi nghe ngóng.

Cho dù là chuyện nhỏ như hạt mè hay lớn như đậu xanh thì cũng phải nghe ngóng rõ ràng cho ta.

Càng biết rõ ràng thì càng có lợi cho chúng ta." 

Mấy huynh đệ bên dưới lập tức gật đầu.

 

Bọn họ lăn lộn ở huyện Lễ lâu như vậy, đương nhiên vẫn có chút mánh khóe.

 

Có người tới huyện nha bỏ tiền điều tra gia cảnh của Tống Anh.

 

Tống Anh, người thôn Hạnh Hoa, huyện Lễ, thành Dung, vong phu là Hoắc Nhung, ấu tử tên Hoắc Lâm, nương gia… từ tộc Tống thị tới chuyện Tống Lão Căn đưa trưởng tôn đi ở rể, không cần tới hai ngày đã biết rõ ràng.

 

Ngoài ra, bọn họ còn nghĩ cách tới thôn Hạnh Hoa nghe ngóng một phen.

 

Người thôn Hạnh Hoa khá bảo vệ Tống Anh, nhưng cũng có vài người không hiểu chuyện lắm, chẳng hạn như Bao vô lại kia, chỉ cần cho mấy xu thì cái gì cũng có thể nói.

 

"Tống Nhị Nha gả cho bài vị, nhi tử thì nhặt được.

Có không ít người nói nàng với Hoắc Nhung tình sâu nghĩa nặng trong hai năm nàng xa nhà, nhưng mà... ta nghĩ không phải là sự thật đâu." Bao vô lại cười, "Nếu thật sự là tình sâu nghĩa nặng thì đã không trở thành như vậy trước khi thành thân rồi."

"Như vậy là như thế nào?" Người nghe ngóng sửng sốt.

 

"Đương nhiên là danh thanh không tốt rồi.

Lúc ấy, người khắp thôn truyền tai nhau rằng nàng và Tống Tuân có quan hệ mờ ám với nhau.

Huynh muội cùng tông cùng tộc, mặc dù không phải cùng một mẹ sinh ra thì cũng không thể dính dáng gì tới nhau được.

Người Tống gia đương nhiên không giữ nàng lại được, vậy nên mới phải gả nàng ra ngoài." Bao vô lại nhìn nhận rất rõ ràng.

 

Sau khi xuất giá, cuộc sống của Tống Anh kia càng ngày càng tốt lên, tính tình như vậy có thể cam tâm gả cho một nông dân không có năng lực sao?

Tính ra thì còn không bằng gả cho một người chết phù hợp!

Đối phương cho đủ tiền nên Bao vô lại không hề giấu giếm bất cứ điều gì, biết gì nói đó.

 

Những lời này truyền tới tai Cát Đại, gã ta lập tức cười đắc ý.

 

"Vừa mới nói không có cơ hội, chẳng phải cơ hội đã tới rồi sao?" Cát Đại cong môi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK