Thúy Nhan Trai luôn vô cùng hào phóng, lập tức đưa một đống lễ vật tới mấy nhà khách quen trong trấn.
Nhưng chủ yếu vẫn là muốn tránh làm lớn chuyện này nên phần lễ vật gửi tới phủ thiếu gia nhà giàu lúc nãy là nhiều nhất, mục đích đương nhiên là để bịt miệng đối phương.
Liên tục mấy ngày, Thúy Nhan Trai vô cùng bận rộn.
Rất nhiều hàng hóa trong cửa hàng không thể hạ giá xuống ngay nên phải đưa ra không ít ưu đãi giảm giá, trên danh nghĩa là để tri ân khách hàng cũ, trên thực tế cũng là để giảm bớt lời đồn bên ngoài.
Tuy chuyện Ngụy Sài náo loạn đã khiến Thúy Nhan Trai sốt ruột và tức giận một phen nhưng mức độ lan truyền của chuyện này không quá lớn, chỉ cần Thúy Nhan Trai có thể lấy lòng mấy nhà khách quý trong trấn thì cửa hàng vẫn có thể tiếp tục buôn bán bình thường.
Tống Anh không hề biết tình hình trên trấn.
Sau khi nhận được thiệp mời của Lục Giai, Tống Anh tới chợ nhỏ gần nhà một chuyến.
Chỗ này cũng có bán cúc nhưng bề ngoài không quá đẹp, hoa hơi héo, hẳn là hàng không bán được trên trấn nên giá cả vô cùng rẻ.
Tống Anh tùy tiện chọn mấy chậu.
Đến khi về nhà, nàng cho hết vào trong không gian, dùng không ít linh thủy tưới cho chúng.
Nàng không quá am hiểu về các loại hoa cúc, chờ đến ngày thứ ba, linh thủy đã khiến số hoa cúc này kiều diễm hơn rất nhiều.
Tống Anh tùy tiện chọn ra hai chậu có màu sắc và hình dáng đẹp nhất trong số đó rồi dùng vải bố che lại, sáng sớm mang lên trấn.
Tùy tiện đưa cho Tống Tuân một chậu.
Tống Tuân cũng không nghĩ nhiều, khắp nơi trên núi Hạnh đều có hoa cúc dại.
Tuy hoa của giống cúc dại hơi nhỏ, cũng không được đẹp lắm, nhưng rất có ý vị thôn dã, hắn cũng không cảm thấy có gì không tốt.
"Vị này là..." Tống Tuân nhìn Ngưu Đại Lực đằng sau Tống Anh, hơi sửng sốt.
Cô nương này trông hơi hung dữ.
"Nàng ấy tên là Ngưu Đại Lực, muội dắt nàng ấy ra ngoài để mở mang tầm mắt." Tống Anh nói.
Lục gia chắc chắn có yêu quái nên nàng dẫn Đại Lực đi theo, nếu yêu quái kia rất lợi hại thì tốt xấu gì nàng còn có người hỗ trợ.
Đáng tiếc, Đại Lực quá sợ con người nên nàng không dám nói thật, chỉ nói bản thân mình ra ngoài kết giao, nếu bên cạnh không có lấy một thị nữ đi cùng thì sẽ bị ghét bỏ.
Đại Lực vừa nghe vậy thì lập tức chủ động xin ra trận.
Tống Tuân nghe vậy thì không dám nhìn nhiều: "Lục Giai nói với huynh, lần này để tránh khiến muội muội xấu hổ vì chỉ có mình là nữ tử nên đã nói muội muội nhà hắn mời quý nữ các nhà khác tới."
Tống Tuân suy nghĩ một chút, nói thêm: "Nếu có thể ở chung được thì cứ trò chuyện với bọn họ, nếu không thể thì rời đi trước cũng không sao."
Hắn vốn cũng không muốn Tống Anh tới đó vì trong mắt hắn, Tống Anh là người lười xã giao, nhưng nghĩ lại, muội muội hắn đã từng làm quý nữ ở kinh thành hai năm, sau khi quay về thôn cũng không có hảo hữu tri kỷ nào, hắn sợ nàng bị ngột ngạt.
Nếu có thể kết giao một, hai bằng hữu tri kỷ ở bữa tiệc thưởng cúc cũng là chuyện tốt.
"Ca ca không cần để ý tới muội, chỉ cần lo kết giao với người khác là được rồi." Tống Anh không hề để ý.
Nàng chỉ tới cho phải phép, tiện thể xem thử yêu quái ra sao mà thôi.
Còn với Tống Tuân, thật ra những chuyện thế này ắt không thể thiếu, mặc dù hiện giờ chưa quen thì sau này cũng phải quen biết thêm mấy người, không thể nào cứ mãi đặt tâm tư lên người nàng được.
Thấy thái độ của Tống Anh rộng lượng, Tống Tuân không tiện nói gì thêm.
Tống Tuân không phải người coi trọng mặt mũi, tuy hôm nay đi dự tiệc nhưng ăn mặc không khác ngày thường là bao.
Phải nói, hiện giờ Tống Tuân không còn thiếu tiền nữa.
Số tiền mà tiệm ăn của cha nương kiếm được mỗi ngày đủ để hắn mua thêm mấy bộ quần áo tốt, nhưng hắn lại không quá chú trọng vẻ bề ngoài nên chỉ dùng tiền được cha nương cho mua sách đọc, hoàn toàn không nỡ dùng vào việc khác.