Mục lục
Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hoắc Triệu Uyên là người từng chịu khổ, đương nhiên biết bá tánh bình thường ăn uống thế nào.

 

Tóm lại không phải có cá, có thịt giống như trước mắt.

 

Hắn từng cho rằng Tống Anh đường đường là một thiên kim hầu phủ, khi trở về thôn chắc hẳn sẽ cực kỳ vất vả, thậm chí còn thấy nàng đáng thương nên đồng cảm cho mấy lượng bạc...

Vậy mà bây giờ mới biết bản thân đã nhìn lầm người!

Đáng thương ư!?

Nhìn căn nhà rộng lớn này đi, được nàng bày trí trông đầy tiên khí, nhất là hoa cỏ trong sân nở rộ rực rỡ, tỏa hương thơm hợp lòng người, tùy tiện bày một chậu ra ngoài là có thể bán được không ít bạc.

 

Hắn liếc mắt nhìn hoa văn thêu trên quần áo của Tống Anh.

 

Ngược lại, quần áo của nàng rất mộc mạc, bên trên chỉ thêu mấy hoa văn nhỏ trông vô cùng kỳ quái nhưng được thêu rất sống động.

Nếu thêu mấy thứ khác thì e rằng cũng trị giá không ít tiền.

 

Còn có...

Dầu gội Thanh Ti và xà phòng kia nữa, hắn cũng từng nghe nói.

 

Nhưng trước đây, hắn không hề suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy đây là buôn bán nhỏ để sống tạm qua ngày mà thôi.

Tuy nhiên, bây giờ nhìn thấy mâm cơm của Tống Anh xa hoa như thế, e rằng cửa hàng kia không chỉ kiếm được một khoản lợi nhuận bình thường...

Hoắc Nhung mang vẻ mặt nghiêm trọng ăn cơm, trong đầu bắt đầu suy nghĩ xem làm sao để kiếm tiền thì mới có thể khiến bản thân trông không  giống kẻ ăn bám.

 

Bản lĩnh của hắn...

Do có trở ngại về thân phận nên chỉ có thể làm việc như nông phu bình thường, cũng chính là... đi săn?

Vẻ mặt của Hoắc Nhung căng cứng, cũng chỉ có cách này mà thôi.

 

"Lát nữa ta lên núi một chuyến." Hoắc Nhung nói.

 

"Được.

Tiện thể tướng công đào giúp ta một cây nhân sâm núi về nhé? Ta muốn trồng ở hậu viện, không cần phải quá lớn đâu, to bằng ngón út là được rồi." Tống Anh không hề khách khí chút nào, "Đào thêm mấy cây càng tốt.

Để Lâm ca nhi đi cùng ngươi đi." 

"..." Hoắc Nhung tập trung nhìn nàng.

 

Lại thấy sắc mặt của Tống Anh bình thường, hoàn toàn không giống như đang nói đùa.

 

"Đào... nhân sâm?" Sắc mặt của Hoắc Nhung hơi thay đổi.

 

"Đúng vậy." Tống Anh thản nhiên đáp.



Có Hoắc Lâm đi theo, muốn tìm mấy cây nhân sâm rất dễ dàng.

Đương nhiên, nàng sẽ không nói thẳng lời này ra!

Bên thôn trang nuôi nhiều động vật như vậy, sao thực vật ở đây có thể tụt lại đằng sau chứ?

"Hay là ngươi mang theo một cái sọt tre đi.

Ngoại trừ nhân sâm, nếu còn gặp được mấy loại thảo dược như linh chi, hà thủ ô, hoàng kỳ, thạch hộc và đương quy… thì đào một ít mang về cho ta.

Hậu viện nhà ta rất rộng, ta sẽ dọn dẹp một mảnh đất trống để trồng chúng." Tống Anh nói tiếp.

 

Thực tế, lời này là nàng nói với nhân sâm tinh.

 

Trong không gian của nàng chỉ gieo trồng rau dưa củ quả bình thường, không dám mạo muội gieo trồng dược liệu.

 

Chủ yếu là sợ linh khí quá dư dả khiến thực vật thành tinh quá nhanh.

Tuy đây không phải chuyện xấu nhưng nàng tạm thời không định để lộ không gian ra ngoài, bởi vì còn chưa biết rốt cuộc yêu quái ở trong không gian có an toàn hay không.

 

Chỉ tới khi nào không gian của nàng tiếp tục tiến hóa và nàng hiểu biết về không gian sâu sắc hơn, nếu khi đó có nhu cầu thì mới dùng không gian để nuôi yêu quái cũng chưa muộn.

 

Nếu trồng dược liệu ở hậu viện thì sớm muộn gì Hoắc Nhung cũng sẽ nhìn thấy.

 

Còn không bằng để hắn tự đi đào mang về nhà, đỡ phải nghi thần nghi quỷ.

 

Hơn nữa, bây giờ nàng là người đã có tướng công!

Tướng công dùng để làm gì? Hoặc là ngủ, hoặc là dùng.

Nàng không có nhu cầu về chức năng đầu tiên nên đương nhiên phải tận dụng chức năng thứ hai cho tốt.

Nếu không dùng chức năng thứ hai thì chẳng lẽ trông chờ nàng và Hoắc Nhung yêu đương sao?

Tuyệt đối không!

Thất tình lục dục sẽ ảnh hưởng tới việc tu tiên.

 

Nếu bảo nàng có thể giết phu chứng đạo thì nàng sẽ lấy đại đao dài trăm thước của mình ra băm Hoắc Nhung thành thịt vụn ngay bây giờ.

 

Hoắc Nhung không biết Tống Anh đang suy nghĩ điều gì, chỉ cảm thấy ánh mắt của nàng lúc này rất đắc ý.

 

Hắn cảm thấy bất đắc dĩ, chỉ biết thở dài: "Ta sẽ tìm thử xem, nhưng mà... mấy loại dược liệu đó cũng không phải cỏ dại mọc khắp nơi, e là... chưa chắc có thể được như ngươi mong muốn."

Thế nhưng, sau đó một canh giờ rưỡi, tam quan của Hoắc Nhung đã hoàn toàn vỡ nát.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK