Con nhím nhỏ này sẽ không thêm chữ gì vào đằng trước tên đâu nhỉ?
"Ngươi... tên là Vận Linh nhé?" Trong đầu Tống Anh đột nhiên xuất hiện chữ này.
Nghĩ đến nhím, Tống Anh chỉ thấy trước mắt hiện lên hình ảnh một con vật nhỏ ghim đầy trái cây trên lưng, lén lút chuyển vào nhà.
"Được." Mặt nhím tinh ửng đỏ, gật đầu.
Thấy hắn không thêm chữ gì vào đằng trước tên, Tống Anh thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, nàng tò mò hỏi Hắc Vân Thanh: "Vì sao ngươi phải lấy họ Hắc cho mình?"
"Bởi vì ta màu đen mà? Ta cũng thích màu đen nữa." Hắc Nha thản nhiên trả lời.
"..." Tống Anh không còn lời nào để nói, dứt khoát quay sang hỏi rắn tinh: "Ngươi cũng là màu đen mà? Vì sao không mang họ Hắc mà mang họ Kim?"
Rắn tinh sửng sốt: "Sở dĩ ta sinh ra linh trí là do trời giáng sấm sét đánh trúng ta nhưng may mắn không chết..."
"..." Mí mắt của Tống Anh giật giật.
Nàng đã hiểu.
Tâm tư của yêu quái... thật sự rất đơn thuần...
Ếch tinh thích ngồi trên lá sen mát mẻ thưởng thức hoa sen nên tự đặt tên cho mình là Thanh Liên, rắn tinh thì bởi vì bị tia sét vàng đánh trúng, còn Hắc Nha...
Nàng cảm thấy mình đặt tên cho Hắc Nha quá tệ.
Tên Vân Thanh gì chứ? Quá tục, đáng lẽ nên tên là Áp Áp!
Không phải quạ gáy xám sống thành đàn sao?! Lúc bay tới bay lui chẳng phải đen nghìn nghịt sao?!
Tống Anh hơi hối hận, nhưng đã đặt tên thì như bát nước đã đổ đi, nếu sửa lại thì có vẻ không có thành ý, chỉ đành đè nén sự xúc động trong người xuống.
Nàng quay sang mỉm cười với Hắc Áp Áp, sau đó lấy ra ba trái dưa lê lớn: "Lần đầu tiên gặp mặt không có quà gì tặng cho các ngươi, vậy mời các ngươi ăn dưa nhé!!"
Nàng vừa lấy dưa ra đã khiến ba người rắn tinh sửng sốt.
Sau đó...
Gần như chỉ trong chớp mắt đã đưa tay cầm lấy, nhìn tới nhìn lui rồi dè dặt cắn một miếng nếm thử.
Vừa nếm thử thì không dừng lại được, lập tức nuốt hết trái dưa.
"Ngon quá!" Trong mắt Tống Anh, bản thể của Hắc Áp... Hắc Vân Thanh tỏa ra khí tức màu đen có ánh tím ở giữa.
Áo choàng của con nhím nhỏ cũng nổ tung.
Lúc này, thứ vốn dĩ nhìn như chiếc áo choàng lông vũ mềm mại hẳn là có thể đâm nát người ta với vô số lỗ thủng.
"Đại tỷ, bọn họ còn không có tiền đồ hơn cả ta..." Ngưu Đại Lực lén lút thì thầm vào tai Tống Anh một câu.
Chẳng phải chỉ là một trái dưa thôi sao... Nhớ lúc trước, khi nàng ấy được ăn lần đầu tiên cũng cảm thấy rất ngon nhưng không hề hưng phấn tới mức dậm chân tại chỗ mà?
Tống Anh lặng lẽ trợn to mắt.
Ngưu Đại Lực... nàng ấy đã quen làm người, hoàn toàn không nhận ra thức ăn được tưới linh thủy có lợi ích gì, chỉ cảm thấy ngon miệng mà thôi!
Nhưng ba yêu quái này có thể giống nàng ấy sao?
"Người ta cảm thấy thứ này có lợi với đạo hạnh." Tống Anh bất đắc dĩ, trâu nhà mình đương nhiên phải cưng chiều rồi.
"Lão đại!" Hắc Nha lập tức quỳ xuống, "Thật sự ăn ngon hơn thứ đại ca mua về nhiều! Vừa ngọt vừa thơm, vừa vào bụng đã cảm thấy cả người tràn trề sức mạnh! Ngon hơn dầu gội Thanh Ti ăn xong là sùi bọt mép kia nhiều!"
"Thích lắm!" Hai mắt của Vận Linh cũng lấp lánh như ánh sao.
Tâm trạng của rắn tinh vô cùng kích động: "Cô nương... thứ này trân quý vô cùng, bọn ta không có gì báo đáp..."
Tống Anh lắc đầu: "Đều là người một nhà, sau này chỉ cần ta có một miếng ăn thì sẽ không thiếu phần của các ngươi."
Nói như vậy tức là sau này còn có thể được ăn thứ này nữa sao?
Tuy rằng trước đó rắn tinh đã tin tưởng Tống Anh nhưng đó đều dựa vào trực giác đã sống nhiều năm của mình, còn giờ khắc này thì khác.
Ở thời đại ngay cả nhân sâm cũng không ngon này, vậy mà Tống cô nương lại có thể lấy ra dưa lê ngon miệng như thế, e rằng là... phúc tinh của Yêu tộc bọn họ?
"Phải rồi, các ngươi từng ăn dầu gội Thanh Ti sao?" Tống Anh cau mày.