Quanh thôn trang này có nhiều dã thú, nông dân nuôi gà, vịt đều không giữ được, thường xuyên bị dã thú bắt mất nên càng ngày càng ít người sống ở đây.
Hiện tại, bên trong thôn trang chỉ có mười mấy hộ tá điền trông coi.
Thôn trang này chỉ tốn của Tống Anh 2200 lượng!
Phải biết rằng, mặc dù chỗ đó hẻo lánh, giá ruộng nước không cao như thôn Hạnh Hoa nhưng ít nhất cũng phải trị giá 7 đến 8 lượng một mẫu.
Vậy mà cuối cùng ruộng nước và ruộng cạn chỉ đáng bao nhiêu đó tiền, không khác gì nhặt được!
Đương nhiên, cho dù người bình thường có nhặt được thì cũng không muốn lấy.
Mua cũng không giữ được.
Nhưng Tống Anh thì khác, bên cạnh nàng có yêu quái, cho dù là bản thân nàng thì cũng có thể khống chế được dã thú.
Mua thôn trang rồi, đương nhiên phải tới xem.
Sau khi tới nơi, Tống Anh cảm giác nơi này không khác gì rừng rậm nguyên thủy.
Ngẩng đầu là ngọn núi rậm rạp, lúc này bên trong thôn trang cũng có không ít cỏ dại, tuy xung quanh đã dựng hàng rào vây quanh nhưng có không ít lỗ hổng, hơn nữa, hàng rào này hoàn toàn không có tác dụng lớn.
Trừ chuyện này ra thì có quá ít tá điền.
Đang ban ngày ban mặt mà liếc mắt một cái chỉ thấy lẻ tẻ vài người.
Mười hộ, tính cả người già và trẻ nhỏ thì có tổng cộng bốn mươi người.
Tống Anh tới đây lần đầu tiên, các tá điền đều tập trung tới gặp nàng.
Người quản lý thôn trang là ông lão năm mươi, sáu mươi tuổi, trông vô cùng tang thương.
Bọn họ đã nhận được tin, biết chủ nhân mới là một cô nương nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy vẫn hơi thất vọng.
Bởi vì tuổi còn nhỏ thì lá gan cũng nhỏ, có lẽ là bị người ta lừa nên mới mua chỗ này, cho dù mua rồi thì cũng sẽ không xem trọng, không chừng còn nhanh chóng bán đi.
Làm gì có cô nương nào thích chỗ có dã thú đâu? Vận may không tốt còn có thể bị cắn chết.
"Tất cả mọi người trong thôn trang đều có mặt ở đây sao?" Tống Anh cau mày.
"Đúng vậy, ngay cả trẻ con cũng bế tới đây." Người quản lý thôn trang lập tức nói.
Tống Anh thở dài, thật sự quá thê thảm.
"Sao mười hộ mà lại chỉ có bốn lao động khỏe mạnh?" Tống Anh hỏi.
"Lao động khỏe mạnh" mà nàng nói chính là người từ hai mươi đến bốn mươi tuổi.
"Chủ nhân có điều không biết, thôn trang của chúng ta có nhiều dã thú, trước đây cũng có không ít tá điền nhưng dần dần đều bỏ đi hết, chỉ còn lại những người này... bệnh tật, không đi được.
Chẳng hạn như ta, bên dưới có ba tôn tử, đứa lớn nhất cũng chỉ mới mười tuổi, đứa nhỏ nhất chỉ mới ba tuổi, dẫn theo bọn chúng thì có thể đi đâu?"
"Hoặc là trong nhà có người già, không có lối thoát." Ông ấy bồi thêm một câu.
Toàn bộ thôn trang gần như đều dựa vào nữ nhân để duy trì.
Ít người quả thực phiền toái.
Nhưng nghĩ lại thì Tống Anh cảm thấy có lẽ cũng có chỗ tốt.
Nàng có thể lợi dụng nơi này để nuôi yêu quái.
"Bắt đầu từ hôm nay, ta là chủ nhân của các ngươi.
Sau này có ta ở đây, chắc chắn sẽ để các ngươi được ăn no mặc ấm.
Còn về dã thú trên núi, ta cũng sẽ nghĩ cách giải quyết.
Tuy nhiên, thuê ruộng của ta thì phải tuân thủ nguyên tắc của ta.
Tất cả đều phải thật kín miệng, bất kể nhìn thấy hay nghe thấy cái gì đều phải giả câm giả điếc xem như không nhìn thấy, không nghe thấy.
Chỉ cần tuân thủ nguyên tắc này thì đảm bảo các ngươi sẽ sống tốt hơn trước đây." Tống Anh theo lệ nói một tiếng, sau đó nói: "Các ngươi đều quay về làm việc đi.
Bây giờ đã đầu xuân, ruộng đất cũng nên được trồng trọt, không được để trống."
Tống Anh nhìn lướt qua, trong thôn có một con sông, còn có guồng nước cực kỳ cũ nát, không còn hoạt động được nữa.
Nhà cửa cũng phải sửa chữa, nếu không, khi nàng tới thì ngay cả chỗ ngồi thoải mái cũng không có.
Ngoài ra còn phải thông kênh mương, xung quanh trồng cây ăn quả, nuôi gà, vịt, ngỗng.
Ruộng nước và ruộng cạn không cần phải nói, trồng lương thực và rau dưa.
Bờ cát bên kia thì có thể dùng để trồng một ít dưa hấu, đậu phộng....