Bao vô lại nhe răng trợn mắt.
Ba đứa nhỏ Hoắc Lâm cảm thấy cực kỳ thú vị, tiếp tục thổi phồng.
"Bao thúc thúc, ta nghe Nhị tỷ tỷ nói hôm qua người đã đánh đuổi mấy người không có ý tốt với thôn! Ban đầu ta còn không tin, nhưng hôm nay ta vừa thấy người thì ta đã lập tức tin ngay! Người thật sự khác xưa rồi!" Tống Đạt nói nhảm.
"Đúng! Bao thúc công hôm nay mang sắc mặt vui vẻ, trông cực kỳ dịu dàng, không còn hung dữ giống như trước đây nữa." Vẻ mặt của Hoắc Lâm rất nghiêm túc.
Tiểu đồng bọn bên cạnh lùi về sau một bước.
Bọn họ không nhìn thấy sao? Bao vô lại vừa mới cướp tiền xu của hắn đấy!
"Nhị tỷ tỷ nói Bao thúc thúc muốn làm lại cuộc đời, ta thấy là sự thật đó." Tống Võ cũng phối hợp.
Mí mắt của Bao vô lại giật giật, hắn ta, nương, nó, chứ, hắn ta chỉ tắm rửa một lượt thôi!
"Này, các ngươi nói cái gì đấy?" Có đại nương đi ngang qua nhìn thấy bọn họ thì lập tức nổi lòng cảnh giác, cho rằng Bao vô lại muốn bắt nạt trẻ con.
Sắc mặt Bao vô lại lập tức xụ xuống, cũng hơi không vui.
Đám nhóc xấu xa này suốt ngày gây chuyện!
"Đại nương, có phải người thấy Bao thúc thúc hôm nay cực kỳ có tinh thần không? Nhị tỷ tỷ ta nói hôm qua Bao thúc thúc nói rằng phải làm một người có tiền đồ hơn Tứ thúc của ta! Hắn muốn hối cải để làm người mới! Lúc nãy còn giúp Cẩu Đản nhặt tiền xu rơi dưới đất đấy!" Tống Đạt cong môi cười.
"Đúng vậy, đúng vậy!" Hoắc Lâm vội vàng gật đầu.
Bao vô lại xấu hổ chớp chớp mắt, bị đôi mắt thuần khiết của Hoắc Lâm nhìn chằm chằm thì nhất thời nổi lên chút áy náy.
Căng da đầu nhét hai đồng tiền xu vào tay Cẩu Đản: "Cầm chắc, đừng làm rơi nữa!"
Đau lòng!
Hai mắt đại nương kia sáng ngời: "Ồ, tên vô lại tiến bộ rồi sao?"
"Đại nương, sao người có thể gọi Bao thúc thúc là tên vô lại chứ! Nhị tỷ nói con người đều có tên, muốn tôn trọng người khác thì phải gọi tên của họ." Tống Đạt nghiêm túc nói.
Bá tánh bình thường bọn họ không chú ý nhiều như vậy, có tên thường gọi nhưng không có "tên tự" thật sự, cùng lắm là lấy thứ tự trong nhà hoặc nhũ danh, cũng rất tiện để xưng hô.
Bao vô lại tên là gì?
Đại nương kia nhất thời sửng sốt.
Bản thân Bao vô lại cũng sửng sốt.
Lúc hắn ta mười mấy tuổi, trên mặt nổi chi chít mụn, sau khi nặn hết mụn thì trên mặt toàn là vết rỗ.
Bởi vì thanh danh bình thường không tốt nên người khác nói hắn ta là kẻ vô lại, vì vậy bị mọi người gọi là Bao vô lại.
Từ đó về sau, không còn ai dùng tên của hắn ta để xưng hô với hắn ta nữa.
"Ta đã hỏi nương ta rồi, Bao thúc công tên là Bao Đại Chí, nghĩa là có chí hướng! Cha nương của Bao thúc công nhất định ôm kỳ vọng rất lớn với hắn!" Hoắc Lâm tiếp tục bịa chuyện
Bao vô lại sửng sốt.
Cha nương của hắn ta đã chết từ lâu rồi!
Không ai dạy, không ai quản, lấy đâu ra chí hướng lớn gì?
"Hoắc đại lang nói rất đúng! Đúng là phải gọi tên! Đại Chí huynh đệ!" Đại nương kia cũng khôn khéo, cười một tiếng, "Ta thấy hôm nay đúng là có tinh thần hơn rất nhiều! Nếu lý chính biết ngươi bây giờ học theo cái tốt thì chắc chắn sẽ rất vui mừng!"
Nói xong thì vô cùng vui vẻ rời đi.
"Ba đứa nhỏ các ngươi..." Bao vô lại lập tức nổi giận, "Chơi ta có phải không?"
Nói mấy lời này là muốn làm gì!?
"Không đùa người, thật đấy.
Hôm qua nương ta khen người, ban đầu ta còn cảm thấy kỳ quái nhưng sau khi nghe nương ta nói thì cảm thấy cực kỳ có lý!" Bề ngoài của Hoắc Lâm có thể mê hoặc người khác nên lúc này nó dùng giọng nói đầy tình cảm nói tiếp: "Nương ta nói, người và Tứ thúc công của ta có thù oán nhưng hôm qua lại có thể vứt bỏ thù hận, cảnh báo cho nương.
Nhất định là bởi vì nương và người là người cùng một thôn, người thật lòng muốn bảo vệ người trong thôn chúng ta!"
"Người chính là kiểu người ngoài lạnh trong nóng, bề ngoài không phải là tấm gương tốt nhưng thực ra là không có ai hiểu được người! Dưới bầu trời này, làm gì có ai trời sinh đã là người xấu chứ?"
"Nương ta nói trước đây Tứ thúc công cũng làm chuyện bất chính nhưng sau này đã thay đổi thành người tốt rồi.
Người còn thông minh hơn Tứ thúc công của ta, chắc chắn sẽ làm tốt hơn hắn!"
Nịnh nọt sao? Không ai giỏi nịnh hơn nó.
Nương nó nói chỉ nịnh nọt mấy câu cũng không phí sức nhưng không chừng lại có thể giải quyết một mối họa cho thôn.
Nếu đã khen ngợi đến vậy rồi mà còn không chịu thay đổi thì cũng không thiệt gì, tình huống tệ nhất là hắn ta vẫn giống như trước đây thôi.