Miêu thị thật sự không hề cảm thấy mình làm gì sai.
Bà ta đã suy nghĩ kỹ rồi, chờ tới khi bà ta hoàn thành yêu cầu của người nọ thì về sau nhất định sẽ đối xử tốt với nha đầu kia, xem nàng là tức phụ nhi ruột mà đối đãi, tuyệt đối không bạc đãi nàng!
Chẳng phải nàng là quả phụ sao? Suốt ngày đeo khăn che mặt, nghe nói đã bị hủy dung.
Vậy, vậy chắc chắn cũng không tái giá được.
Cường Tử nhà bà ta có thể chịu thiệt một chút, cưới nàng vào cửa, không đến mức để nàng nửa đời sau không có người nói chuyện cùng!
Miêu thị nghĩ như vậy, áy náy trong lòng cũng vơi đi mấy phần.
"Nương, chúng ta phải ở đây mấy ngày vậy? Ta muốn tới chỗ Đại tẩu." Hoắc Tiểu Xảo nói tiếp.
"Đại tẩu ngươi... e rằng không chấp nhận được chúng ta." Miêu thị cũng hơi rối rắm, không biết nên làm sao.
Bà ta cho rằng thôn dân gặp phải loại chuyện này đều sẽ giúp đỡ bọn họ, bởi vì cả nhà bà ta đều trông rất đáng thương, ăn mặc rách rưới.
Tống Anh làm tức phụ nhi, ngàn vạn lần không nên trốn một chỗ, trơ mắt nhìn.
"Nàng dựa vào đâu mà không chấp nhận chúng ta!? Nương, ngươi chính là bà bà ruột của nàng mà! Có ai làm tức phụ nhi như vậy sao?!" Hoắc Tiểu Xảo hừ một tiếng, "Sức khỏe a bà không tốt, nàng là tôn tức phụ nhi cũng nên tới đây hầu hạ! Bây giờ thì hay rồi, tìm một đứa trẻ tới tống cổ chúng ta còn chưa tính, ngay cả một miếng thịt cũng không nỡ cho chúng ta ăn là có ý gì? Đại bất hiếu, chúng ta có thể tố cáo nàng ta!"
Miêu thị thở dài: "Ngươi gấp cái gì? Cứ chờ thêm hai ngày đã.
Ta đã nói với bên ngoài sẽ cho nha đầu kia có thời gian chuẩn bị.
Nếu hai ngày sau mà nàng vẫn không chiếu cố chúng ta nhiều hơn thì đúng là không thể nào nói nổi."
"Còn phải chờ thêm hai ngày nữa à?" Hoắc Tiểu Xảo cảm thấy uất ức muốn chết.
Lúc trước chạy nạn luôn giống như tôn tử của người ta, thấy ai cũng như chuột thấy mèo.
Bây giờ đã tới đây rồi mà vẫn như thế?!
"Nương, ta đã lâu rồi không được ăn thịt, cho ta ngửi một chút cũng được!" Miệng nhỏ của Hoắc Tiểu Xảo năn nỉ ỉ ôi.
Nàng ta liếc mắt nhìn đệ đệ mười mấy tuổi của mình rồi nói tiếp: "Nương nhìn đệ đệ đã đói tới mức gầy trơ xương rồi kìa.
Trước đây, lúc chạy nạn, chúng ta phải ăn đất, ăn cỏ, cơ thể đều kém đi, bây giờ phải nghĩ cách bồi bổ lại!"
Miêu thị nhìn thoáng qua Hoắc Bình.
Tiểu tử này đang ngồi xổm trước thềm đá nghịch kiến.
"A đệ, ngươi có muốn ăn thịt không?!" Hoắc Tiểu Xảo vội vàng hô một tiếng.
Hoắc Bình vừa nghe tới thịt thì lập tức đứng lên, ném cọng cỏ trong tay đi: "Muốn! Có thịt ăn sao?"
"Có!" Hoắc Tiểu Xảo vội vàng đáp một tiếng, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngươi đi tìm tiểu tử hôm nay đi.
Ngươi còn nhỏ, Đại tẩu cũng không thể đuổi ngươi ra ngoài được! Đến lúc đó, nó ăn cái gì thì ngươi ăn cái đó, mang một ít về cho ta là được!"
Miêu thị nghe xong cũng không cảm thấy cách này có vấn đề gì.
Bà ta đã nhận ra người thôn này khá khoan dung với trẻ con.
Tiểu nhi tử của bà ta chỉ lớn hơn đứa trẻ nhà Tống Anh mấy tuổi, còn là trưởng bối của Lâm ca nhi kia, cho dù có nói rách trời thì cũng không có lý do gì để bị đuổi ra ngoài.
"Được, đi đi." Miêu thị gật đầu.
Hoắc Bình làm gì quan tâm nhiều như vậy, vừa nghe nói có món ngon để ăn thì lập tức chạy đi.
Thế nhưng hắn ta không biết đường, vòng đi vòng lại rồi quay về nhà.
Hoắc Tiểu Xảo thấy vậy thì suy nghĩ một chút rồi quyết định đích thân đưa hắn ta qua đó.
Vì vậy, tỷ đệ hai người hỏi đường tới nhà Tống Anh.
Thật ra thôn dân trên đường đều không bằng lòng chỉ cho bọn họ, sắc mặt ai nấy đều không tốt, lạnh như băng.
Tuy nhiên, Hoắc Tiểu Xảo và Hoắc Bình hoàn toàn không nhận ra.
"Thật sự khổ cho Hoắc nương tử khi có tiểu cô tử và tiểu thúc tham lam như vậy! Nhìn mặt bọn họ đi, thật sự xem như người khác không biết bọn họ đang nghĩ gì sao?" Có thôn dân ở đằng sau chỉ trỏ nói.