Trước mặt rắn tinh là hai... con vật nhỏ.
Hắn vừa dứt lời, quạ gáy xám và nhím gần như không chút do dự, ghé miệng vào miệng bình, uống "ừng ực" hết ngụm này tới ngụm khác.
Vừa uống dầu gội Thanh Ti vừa phải ăn kèm nhân sâm lát bên cạnh như đồ ăn vặt.
Rắn tinh nhìn cảnh tượng này, thở dài.
Yêu quái chúng nó thật sự quá khó khăn.
Nghe nói vào thời thượng cổ, yêu quái chính là bộ tộc hùng mạnh, trời đất có vô số loại kỳ hoa dị thảo, những thứ có linh tính nhiều không đếm xuể...
Nhưng nhìn tình cảnh bây giờ, truyền thuyết quả nhiên chỉ là truyền thuyết.
Cuộc sống của chúng nó chỉ có thể dựa vào dược liệu trong tiệm thuốc để cưỡng ép tăng lên một chút xíu đạo hạnh không đáng kể.
Núi sâu cũng có không ít đồ bổ, nhưng đối với yêu quái không có đạo hạnh như con quạ gáy xám và con nhím này thì quá mức nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị thiên địch ăn ngay.
Thế nên...
"Ợ!" Hai con vật nấc một tiếng giống hệt con người.
Trong miệng toàn là bọt.
"Lão đại, cái này... thật sự quá khó uống! Đúng là đắng chết bọn ta!"
"Có để uống đã là tốt lắm rồi, còn kén chọn nữa hả?" Rắn tinh lắc đầu, "Sau này, cho dù các ngươi có muốn uống thì e rằng cũng rất khó mua được.
Chưởng quầy của cửa hàng đó vẫn dùng những loại dược liệu y hệt như trước đây nhưng không hiểu vì sao lại không đủ linh khí."
Hắn vô tình phát hiện ra tác dụng kỳ diệu của dầu gội Thanh Ti này.
Dầu gội Thanh Ti bình thường cũng không được, nhất định phải là dầu gội Thanh Ti nhân sâm 100 văn một bình mới được.
Hai con vật vừa nghe vậy thì ủ rũ: "Lão đại, không thể đi tìm người điều chế ra loại dầu gội Thanh Ti này luôn sao?"
"Không được." Rắn tinh cau mày, "Thứ này không phải vật bình thường, lỡ như do người có ý xấu dùng làm mồi nhử thì sao? Yêu quái chúng ta không có bản lĩnh lớn, nếu có người tìm cao tăng hoặc đạo nhân tới trừ yêu thì chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng."
Toàn thân hắn là độc, năng lực tự bảo vệ bản thân không tệ, nhưng quạ gáy xám và nhím kém hơn nhiều.
Quạ gáy xám biết bay, tiếng kêu hơi khó nghe, không có bản lĩnh gì khác, chỉ cần một mũi tên là có thể bắn hạ.
Nhím còn thảm hại hơn, gặp chuyện chỉ biết trốn chạy, làm gì có năng lực tấn công người khác?
"Hóa thành hình người đi, tối nay sẽ dạy các ngươi một ít lễ nghĩa cơ bản." Rắn tinh nói thêm.
Hai con vật nhỏ vừa nghe vậy thì lập tức làm ngay.
Trước mắt lóe lên rồi xuất hiện thêm hai "người".
Một người mặc đồ đen, là một tiểu cô nương mười ba, mười bốn tuổi.
Tuổi tác của người còn lại cũng không lớn, chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, da trắng, không râu, mặc áo trắng, bên ngoài khoác thêm áo choàng, áo choàng kia... được làm từ chất liệu đặc biệt trông như lông chim.
Tiểu cô nương áo đen có đôi mắt long lanh, trông vô cùng có tinh thần.
Tiểu ca nhi áo trắng lại như tiểu thiếu gia hồn nhiên, ngây thơ, không hiểu thế sự.
"Lão đại." Hai người đứng trước mặt rắn tinh, đều vô cùng ngoan ngoãn.
"Sau này đừng gọi ta là lão đại nữa, gọi là... tiên sinh đi." Kim Quang suy nghĩ một chút rồi nói, "Đến khi gặp Tống cô nương, các ngươi nhất định phải biết nịnh nọt một chút."
"Vì sao chứ? Tống cô nương kia là ai vậy?" Tiểu cô nương áo đen bĩu môi, hơi tò mò lại hơi lo lắng.
Đột nhiên bảo nàng ấy đi ôm đùi, trong lòng nàng ấy rất khó tiếp thu.
Hơn nữa, trên đời này còn có yêu quái lợi hại hơn cả Rắn đại ca sao?
Tống cô nương kia... có thể dùng một bãi nước bọt độc chết hơn ngàn người sao?
"Hắc nha đầu, khi gặp Tống cô nương, ngươi không được vô lễ như thế." Rắn tinh rất nghiêm túc, "Ta có dự cảm rằng Tống cô nương chính là người ta phải đợi.
Tuy ta không biết nàng có bản lĩnh gì nhưng đi theo nàng chắc chắn không sai."
Tiểu cô nương áo đen nghe thấy lời này thì không nhịn được mà cau mày.
Đại ca cũng không biết Tống cô nương có bản lĩnh gì sao?
"Vậy nàng là yêu quái gì? Cũng là rắn sao?"